Có không giữ, mất đừng tìm

Tử Huyệt Tình Ái – Chương 53: Không Cách Nào Nói Tạm Biệt (2)

Thiên Vũ Vũ Thần vừa đến liền cùng mấy nhân vật nổi tiếng kia trò chuyện vui vẻ, giống như cũng không nhìn thấy cô.

Mạc Tiểu Bắc bỗng cảm thấy nhẹ nhõm nhưng lại buồn vô cớ, nhất thời cũng không biết như thế nào cho phải, mờ mịt cất bước đi về phía trước, ánh mắt lại hướng về phía Thiên Vũ Vũ Thần. Kết quả không ngoài ý muốn va phải một người, làm chất lỏng mát rượi vẩy đầy tay, tiếng mấy ly đế cao trên khay vang lên leng keng, cô liền biết không tốt rồi.

Đây là cảnh phim thường gặp, người phục vụ xinh đẹp không cẩn thận làm đổ đồ uống lên một người đàn ông ưu tú, hoặc là vừa gặp đã yêu, hoặc là từ đây nhớ mãi không quên, hoặc là một đoạn tình yêu lãng mạn.

Mạc Tiểu Bắc cũng cực kỳ may mắn gặp được cảnh này, nhưng là một trời một vực. Một người đàn ông cực kỳ anh tuấn, ánh mắt hẹp dài lười biếng, khóe môi tà mị như cười như không. Anh ta cúi đầu nhìn một mảnh ẩm ướt trước ngực mình, lại không chút nào lịch thiệp với Mạc Tiểu Bắc, nhíu mày: “Này cô, khách sạn của cô huấn luyện nhân viên thế nào vậy hả?”

Mạc Tiểu Bắc đỏ mặt cuống quít giải thích, thấy bộ áo kia ướt quá, nhịn không được khóc thét trong lòng, căn cứ đạo lý khách hàng là thượng đế, cô thật cẩn thận đề nghị: “Hay là tôi đi mua một cái mới cho anh đổi lại?”

Người nọ giống như không hề tính buông tha cô, nghe cô nói như vậy, trái lại thấy hứng thú, lười biếng nhướng mày cười nói: “Một tháng lương của cô bao nhiêu?”

Mạc Tiểu Bắc không nói gì, giương mắt nhìn anh, cự tuyệt trả lời vấn đề riêng tư này: “Thưa anh, tôi đi mua cho anh.”

Đang muốn đi lại bị anh ta nắm vai kéo về, quay đầu, khuôn mặt tuấn tú cũng trở nên đáng ghét trong mắt Mạc Tiểu Bắc, anh ta cười gian xảo: “Này cô, bộ áo sơ mi này lấy tiền lương một năm của cô cũng mua không nổi, cô lại còn muốn mua cho tôi?”

Mạc Tiểu Bắc thế mới biết bản thân gặp phải một người khó chơi. Thấy có không ít người chú ý tới góc này, Thiên Vũ Vũ Thần trong đám người cũng nhìn qua, nhìn thấy cô dường như thân hình khẽ khựng lại, cũng chỉ trong chốc lát liền quay đầu đi không xem nữa. Mạc Tiểu Bắc hoảng hốt trong lòng, cắn môi ngẩng đầu trừng anh: “Anh rốt cuộc muốn thế nào?”

Người kia cười tùy tiện, vươn ngón tay thon dài nâng cằm cô, ánh mắt di chuyển trên khuôn mặt thanh tú của cô. “Ừm, nhìn bộ dáng cô cũng không tệ lắm.” Cúi người ái muội nói nhỏ bên tai cô: “Theo giúp tôi một đêm, chúng ta xóa bỏ.”

Mạc Tiểu Bắc tự nhiên hiểu là ý gì, mặt đỏ bừng bừng, tuy là cực kỳ tức giận nhưng cũng bình tĩnh, nở một nụ cười khiến trời đất phải ảm đạm, vô cùng ngây thơ nhìn anh ta, nhẹ cười nói. “Được a.”

Người nọ nhìn nụ cười kia hơi thất thần, ánh mắt bỗng dưng trở nên có vẻ đăm chiêu. Mạc Tiểu Bắc tức vô cùng, thấy tình thế nhấc chân dùng gót giày giẫm lên. Thấy khuôn mặt anh tuấn kia vặn vẹo khác thường, tâm tình Mạc Tiểu Bắc lúc này mới tốt hơn.

Giơ chân lên, khinh thường nhìn anh một cái, bưng khay khoa trương mà đi.

Người nọ đau đến nghiến răng nghiến lợi, lại không thể ở trước mặt mọi người đi kiểm tra, cực không dễ dàng đi đến toilet, cau mày xem xét vết thương, nhìn thấy vết thương trên chân đã ửng đỏ còn có chút xanh tím, nhất thời giận quá hóa cười: “Có ý tứ…”

Mạc Tiểu Bắc vừa lúc thay ca đến phòng bếp tìm Chu Huệ, vừa hay nhìn thấy Chu Huệ lại tức giận bất bình cắt dứa. Mạc Tiểu Bắc hãi hùng khiếp vía nhìn bộ dáng phẫn nộ này, đưa tay sờ trán cô, cười tủm tỉm đặt câu hỏi: “Không phải sốt rồi chứ?”

Chu Huệ đẩy tay cô ra, quăng dao trái cây lên thớt, nổi giận đùng đùng chống nạnh cho hả giận: “Tiểu Bắc, cậu nói xem, tớ rất xấu sao?”

Mạc Tiểu Bắc ngẩn ngơ, máy móc lắc đầu: “Không xấu.”

“Tớ đây không đáng yêu ư?”

“Đáng yêu.”

“Tớ đây không xinh đẹp sao?”

“..Xinh đẹp…”

Chu Huệ phát điên: “Vậy vì sao không cho tớ đi lại phân tớ đến cái chỗ này.”

Hóa ra là vì chuyện này. Mạc Tiểu Bắc mím môi nín cười, ánh mắt lại không ngờ nhìn thấy bóng dáng thẳng tắp đối diện trong kính, hình dáng ưu mỹ lạnh lẽo cứng rắn, đôi mắt thâm thúy lạnh lùng nhìn cô. Cô vụng về, không dò ra được bất kỳ tâm tình gì từ trong đó.

Chu Huệ cũng sửng sốt, đã quên thét chói tai, nhưng vô cùng bình tĩnh liếc mắt nhìn hai người một cái, thấp giọng nói: “Tớ đi toilet.” Sau đó chuồn mất.

Không khí áp bức vô cùng, Mạc Tiểu Bắc cứng người, hít vào một hơi mới xoay người, nở nụ cười chuyên nghiệp, lễ phép hỏi: “Thưa anh, xin hỏi anh cần gì sao?”

Nụ cười khuôn khổ này khiến cho đáy mắt Thiên Vũ Vũ Thần đau nhói đến kịch liệt, anh tự giễu nhếch môi, đôi mắt cũng trở nên lạnh lẽo.

Anh sao nhất thời không khống chế được đi qua, còn tưởng rằng cô bị cậu hai tập đoàn Tiêu thị chọc tức, chạy đến nơi này xả giận, lại hóa ra bản thân như đứa ngốc. Người trước mắt này căn bản không thèm để ý.

Anh bỗng nhiên trầm mặt, yên lặng xoay người, đi tới vài bước lại dừng lại, hơi nghiêng đầu, lãnh đạm mở miệng: “Muốn bán căn nhà rồi ư?”

Mạc Tiểu Bắc ở sau lưng anh khẽ ngẩn người, nhẹ nhàng ừ một tiếng, sau đó lại rơi vào yên lặng nặng nề.

Quả nhiên một chút lưu luyến cũng không có.

Thiên Vũ Vũ Thần cười lạnh đi về phía trước, bàn tay đút trong túi quần siết chặt như muốn bóp nát cái gì đó, sau một lúc lâu mới chậm rãi buông ra, cũng không quay đầu lại bước nhanh rời đi.

“Đợi một chút…”

Mạc Tiểu Bắc nhớ tới cái gì, vội vàng tiến lên một bước gọi anh lại.

Anh không tự giác dừng bước, trong lòng có chút chờ mong, khẽ nhếch môi, vẻ mặt hơi buông lỏng, quay đầu hỏi: “Chuyện gì?”

Mạc Tiểu Bắc cúi đầu, do dự một lúc lâu mới nói thật nhỏ: “Chiếc vòng kia tôi nghĩ nên trả lại cho anh.”

 

Tử Huyệt Tình Ái – Chương 52: Không Cách Nào Nói Tạm Biệt (1)

Đối với Thiên Vũ Vũ Thần, Mạc Tiểu Bắc không cách nào biết được trọng lượng của anh trong lòng cô. Giống thời điểm lạnh nhạt với Hạ Lạc, cô cũng cảm thấy có chút mất mát giống như là ném đi một cái gì đó trong lòng vậy, thế nhưng lại không có thương tâm như Chu Huệ nói. Bọn họ vốn không phải người một thế giới, cô không cách nào hiểu được cách làm của anh, anh cũng vậy, không cách nào đi vào thế giới của cô.

Có người bạn như Thiên Vũ Vũ Thần như vậy có lẽ là cô trèo cao rồi.

Ông trời luôn không cho cô bé lọ lem quá nhiều thời gian, lúc kim đồng hồ điểm 12 giờ, thế giới lại khôi phục bộ dáng ban đầu.

Người trong nhà cũng áy náy với Thiên Vũ Vũ Thần, ba Mạc liên tiếp vài ngày không dám đi gặp chiến hữu cũ của ông. Bọn họ chỉ cố gắng giấu diếm, nhưng chuyện đến nước này không ai có thể giải thích đây có phải là lừa gạt hay không, dù sao, đối với Thiên Vũ Vũ Thần mà nói, nếu anh không động tâm, chuyện còn có thể giải quyết, nếu anh động tâm, không thể nghi ngờ là một loại tổn thương sâu sắc.

Bởi vì người đứng ở trên đỉnh thương trường như anh, một người kiêu ngạo như thế, chỉ cho phép anh giẫm thế giới dưới chân, nào có đạo lý thế giới giẫm anh dưới chân.

Lúc Mạc Tiểu Bắc về đến nhà, có thể nói bầu không khí xuống đến cực điểm, Mạc Tiểu Nam trong lúc tức giận lái chiếc xe anh cho cô kia tới trước cửa công ty anh, về sau nghe nói tống giám đốc Thiên Vũ bọn họ chỉ cười trừ, sau đó đưa đến trạm ô tô xử lý.

Mạc Tiểu Bắc chưa bao giờ nghĩ tới anh sẽ dứt khoát như thế.

Công việc của ba Mạc gần đây xảy ra chút vấn đề, thường đi sớm về muộn, sau khi trở về lại không ngừng nghe điện thoại, luôn ăn cơm được một nửa liền buông đũa xuống vội vàng rời đi.

Nghe mẹ Mạc nói, thuyền đánh cá trên biển gặp chuyện, ba Mạc là cục phó cục kiểm ngư, tất cả mọi chuyện lớn nhỏ kéo nhau ập đến, bận đến sứt đầu mẻ trán. Thêm nữa gần đây Mạc Tiểu Nam hình như đang yêu đương, cũng đi sớm về trễ, mẹ Mạc cảm thấy quạnh quẽ, liền đề nghị Mạc Tiểu Bắc chuyển về trong nhà ở.

Lúc thu dọn hành lý, Mạc Tiểu Bắc thu dọn đồ riêng tư thành từng kiện chuyển về, phát hiện vòng tay Thiên Vũ Vũ Thần đấu giá ở vũ hội lần đó trong ngăn kéo.

Có lẽ cũng không phải muốn mua cho cô, khi đó cũng coi như cho cô lưu lại chút tôn nghiêm, không lấy xuống trước mặt mọi người, sau đó gửi tờ chi phiếu qua cho tập đoàn Trì thị.

Vòng tay rất đẹp, cao quý với giá trị xa xỉ, trang sức kiểu này cũng chỉ có thể nhìn thấy trên tạp chí, nói vì sao minh tinh làm người phát ngôn cho món nào đó, món nào được phú bà đeo như đồ trang sức tham gia tiệc tối….

Mạc Tiểu Bắc nghĩ nghĩ, đặt lại vòng tay vào trong hộp, cài hộp lại, tìm giấy bao bọc kỹ càng, hoàn tất, cô chần chờ nghĩ có nên viết vài lời an ủi đoạn tình bạn kết thúc này.

Cầm lấy bút lại bỏ xuống, ngoài cửa sổ gió nổi mây vần, trên giấy vẫn không lưu lại một chữ.

Có lẽ, bọn họ gặp nhau vốn là một sai lầm, hiện tại không can thiệp chuyện của nhau là cho đối phương trở lại quỹ đạo cuộc sống của riêng mình.

Không phải cô không tin công ty chuyển phát nhanh nhưng mà chuyển bưu kiện như thế, Thiên Vũ Vũ Thần đần độn chạy xuống để lấy sao?

Đáp án tự nhiên là không. Có lẽ anh còn chẳng thèm ngó tới, sau đó sai người ném vào sọt rác, sau đó ngày hôm sau sẽ xuất hiện một tin tức giật gân, bác gái nào đó mót rác trong lúc vô ý phát hiện được vòng tay giá trị trăm vạn, …..

Mạc Tiểu Bắc bội phục sát đất sức tưởng tượng của bản thân.

Đồ đạc là tìm công ty dọn nhà chuyển về, kỳ thật cũng không có bao nhiêu đồ, một túi hành lý và vài bộ đồ. Sau khi thương lượng với người trong nhà, cô quyết định bán nhà, sau đó trả tiền cho Thiên Vũ Vũ Thần. Có lẽ anh căn bản không cần số tiền này, thế nhưng dùng lời ba Mạc nói, người nhà họ Mạc không phải người ham món lợi nhỏ, cũng có cốt khí, không phải của bọn họ, bọn họ không cần.

Mạc Tiểu Bắc và Chu Huệ vẫn như cũ đi làm ở khách sạn. Ngày đó chẳng biết vì sao lễ tân Tư bị mắng, ánh mắt các đồng nghiệp nhìn hai cô cũng là lạ, hai người cũng không thèm để ý. Chỉ là tần suất gặp Trì Mạc càng ngày càng nhiều, có đôi khi anh lại ghé qua lúc họ đang làm, yên tĩnh đứng ở một bên nhìn, sau đó tan tầm mỉm cười mời các cô ăn cơm.

Tối hôm đó khách sạn có tổ chức một vũ hội lớn, vốn không có chuyện của hai người các cô, thế nhưng quản lý sảnh đột nhiên qua nói nhân lực không đủ, cần các cô qua hỗ trợ.

Chị em trong khách sạn kỳ thật đều tranh loại cơ hội này. Vũ hội là nơi tụ hội của những kẻ có tiền, các cô một đám khuôn mặt dáng người cũng không tệ, nói không chừng gặp phải người có tiền, sau này xoay mình làm chủ, cho nên lúc Mạc Tiểu Bắc và Chu Huệ không hiểu sao được phân đến làm việc này, biểu tình các đồng nghiệp trở nên tinh tế hơn nhiều.

Mạc Tiểu Bắc tuy không phải khuynh quốc khuynh thành, lại có một khuôn mặt nhỏ nhắn như em bé, cộng thêm sắc buồn hơi lộ ra nơi đáy mắt, quản lý sắp xếp cho cô đưa đồ uống. Mà Chu Huê đáng yêu có thừa, lại không đủ xinh đẹp, được phái ra sau quản lý đồ ăn.

Vũ hội buổi tối bắt đầu đúng giờ, Mạc Tiểu Bắc nở nụ cười cứng ngắc, mặc đồng phục xuyên qua giữa những nhân vật nổi tiếng trong xã hội, máy móc hỏi: “Thưa anh/ cô có cần thêm đồ uống hay không..”

Cô đi một vòng chỉ cảm thấy miệng trở nên cứng ngắc, đầu lưỡi tê rần. Lúc này cửa vào đột nhiên náo nhiệt, mấy nhân vật có uy tín nhao nhao đi qua nghênh đón, người khoan thai đến chậm có thân hình thon dài, toàn thân tây trang đen khéo léo, khí chất cao quý tao nhã mê người, lại thêm đường nét tuấn tú lạnh lùng khiến cho các khách nữ dồn dập chen nhau nhìn.

Thân thể Mạc Tiểu Bắc nhịn không được cứng đờ, sau đó thở dài. Sao cô lại quên rồi, trường hợp như vậy sao lại không có anh cơ chứ?

 

Tử Huyệt Tình Ái – Chương 51: Dao Động (21)

Sắc mặt thư ký Lý có chút khó xử, cân nhắc sau một lúc lâu mới nói: “Tôi đưa cô tới bệnh viện trước đã.”

Mạc Tiểu Bắc lắc đầu: “Không cần.”

Thư ký Lý thở dài, lúc này mới lấy một túi hồ sơ từ cặp công văn ra đưa cho cô: “Tổng giám đốc nói hợp đồng hai bên kết thúc, nhà này để lại cho cô Mạc, những món trước đó cho cô Mạc cũng giữ lại, cô Mạc cũng không cần để ở trong lòng, cứ cho là thù lao có được khi thực hiện hợp đồng, còn có…” Anh hơi ngập ngừng.

Mạc Tiểu Bắc nghi hoặc trợn mắt nhìn anh.

Đôi mắt trong suốt như gió núi khiến thư ký Lý có loại cảm giác tội lỗi, nhẫn tâm nói: “Tổng giám đốc nói từ nay về sau hai người không liên quan gì nhau, không còn quan hệ gì cả.”

Mạc Tiểu Bắc nhất thời sửng sốt, sau đó mới nói một tiếng: “Ý anh ấy là chúng tôi gặp mặt cũng xem như người lạ sao?”

Thư ký Lý ngẩn ra, không dám nhìn thẳng mắt cô: “Đúng vậy.”

“Tôi biết rồi, cảm ơn anh.”

Mạc Tiểu Bắc chỉ cảm thấy hơi choáng, cười nhạt với anh, ỉu xìu nhìn cửa: “Ngại quá tôi không tiễn được rồi.”

Thư ký Lý gật đầu, đứng dậy đi được một nửa lại lo lắng quay đầu lại hỏi: “Cô Mạc, có cần tôi gọi điện thoại báo cho người nhà cô không?”

“Không cần, cảm ơn anh.”

Văn phòng tổng giám đốc rộng rãi sáng ngời, xuyên qua cửa sổ sát đất to lớn có thể nhìn thấy những đám mây dưới tầng tầng lớp lớp tòa nhà cao tầng, đứng ở nơi đó giống như đứng trên đỉnh thế giới, toàn bộ đều chìm nổi dưới chân mình.

Thiên Vũ Vũ Thần đứng trước cửa sổ có chút thất thần, mơ hồ lo lắng nghĩ đến bộ dáng Mạc Tiểu Bắc trước khi mình rời đi, phiền toái xoay người, nghĩ đến lời nói dối kia của nhà họ Mạc lập tức lại lạnh mặt, khiến cho bản thân thu hồi ý nghĩ lo lắng.

Lúc này thư ký Lý gõ cửa đi vào, anh mới thoáng nhẹ nhàng thở ra, ngồi trở lại, tựa vào ghế hỏi dò.

“Cô ấy nói thế nào?”

“Cô Mạc nói ý của anh có phải là về sau gặp mặt phải xem anh như người lạ không?”

Trong lòng anh ngưng trệ, hơi nghiêng người về trước, cau mày nói: “Cậu nói thế nào?”

Thư ký Lý khẩn trương nuốt nước miếng, chần chờ đáp: “Tôi nói phải.”

Thiên Vũ Vũ Thần trầm mặt, chau mày, qua một lúc lâu mới chậm rãi thả lỏng, lại tựa vào sau ghế, thản nhiên nói: “Cậu nói đúng.” Anh lấy lại tinh thần nhìn thư ký Lý liếc mắt một cái, không chút để ý nói: “Còn gì nữa?”

Thư ký Lý đã đổ đầy mồ hôi trên trán, dưới ánh mắt sắc bén của anh, sợ hãi nói không nên lời, đành phải nói thật: “Hết rồi.”

“Không còn gì nữa?”

Thiên Vũ Vũ Thần kinh ngạc, sắc mặt tức khắc đen thui.

Bọn họ ở cùng một chỗ lâu như vậy, cô thật sự không có gì nói với anh sao, cho dù hai người trở thành người lạ, cô ít nhất cũng phải hỏi vì sao chứ, thế nhưng, cứ như vậy mà kết thúc?

Thư ký Lý nói chuyện đã bắt đầu cà lăm: “Cô Mạc lại còn nói với tôi ‘ngại quá tôi không tiễn được rồi!’” Lời còn chưa dứt liền nghe một tiếng ‘xoảng’ thanh thúy vang lên, lén nhìn thì thấy là Thiên Vũ Vũ Thần nhất thời tức giận quăng cái ly đế cao trên bàn xuống đất, vội vàng im miệng, lập tức không dám nói tiếp.

“Cút!”

Thiên Vũ Vũ Thần lạnh lùng phun ra một chữ, hai mắt giống như thanh kiếm, toàn thân tức giận giống như ở trong này thêm một giây nào sẽ bị loạn tên xuyên chết, thư ký Lý vội vàng run rẩy lui ra, lúc đóng cửa có chút cảm khái.

Tổng giám đốc lần đầu tiên phát hỏa lớn như vậy, đều nói tình yêu có thể làm cho người ta trở nên điên cuồng, tổng giám đốc này của anh, aizz….

Ngồi trong phòng khách, Mạc Tiểu Bắc sốt rất cao, sợ người nhà lo lắng lại không dám nói với người nhà, tự mình lảo đảo bò lên giường, lấy di động ra, rốt cuộc gọi cho Chu Huệ.

Chu Huệ nhanh chóng chạy qua, mang theo nhiệt kế cùng một đống thuốc lại còn chút đồ ăn, vội vã vào phòng, oán trách Mạc Tiểu Bắc một trận.

Mạc Tiểu Bắc chỉ cười ha ha, mồ hôi trên người thấm ướt ga trải giường. Chu Huệ gọt táo, đổi khăn, loay hoay bận rộn.

Cô vẫn còn mặc đồng phục khách sạn, ngay cả quần áo cũng không thay liền chạy qua đây, trên mặt còn có mồ hôi, trong suốt như pha lê.

Mạc Tiểu Bắc nhìn cô một hồi lâu mới nhẹ nhàng mở miệng: “Tiểu Huệ, cậu không muốn tìm một người bạn trai sao?”

Tay gọt táo đột nhiên khựng lại, Chu Huệ ngước mặt lên, cười đến hung dữ: “Mạc Tiểu Bắc, cậu lại có chủ ý gì vậy, nhanh như vậy đã muốn vứt bỏ tớ?”

Mạc Tiểu Bắc thay đổi tư thế, mặt nóng đến đỏ bừng, yếu ớt như nụ hoa chưa nở, đáy mắt lại lướt qua chút buồn vô cớ, lấy cớ bị bệnh mà buông thả. “Tiểu Huệ, vì sao cậu không nói với Hạ Lạc?”

Sắc mặt Chu Huệ trắng nhợt, quả táo trong tay thiếu chút rớt xuống, quay đầu nói: “Tớ không biết cậu đang nói gì.”

Mạc Tiểu Bắc thấy mũi chua chua, nắm tay cô, có chút đau lòng: “Tiểu Huệ, bản thân Hạ Lạc cũng không biết mình thích người nào, hai cậu bình thường cãi nhau dữ dội như thế, tớ thấy cả hai đều cảm thấy rất hạnh phúc. Tớ không muốn thương tổn Hạ Lạc, cũng không muốn hai người bỏ lỡ, hạnh phúc của cậu là của cậu, không nhất thiết vì tớ mà liên lụy tới hạnh phúc của mình.”

Khóe mắt Chu Huệ cũng ẩm ướt, vừa khóc vừa cười đẩy cô: “Cậu nói cái gì vậy, cái gì mà hạnh phúc của tớ là của tớ. Tiểu Bắc, vì sao cậu không để cho bản thân vui vẻ một chút, Hạ Lạc rất tốt.”

Mạc Tiểu Bắc nhịn không được nén nước mắt đùa cô: “Tớ nói mà, trong mắt tình nhân có Tây Thi.”

Chu Huệ bỗng nhiên ôm cô, khóc lớn: “Tiểu Bắc, cái gì mà Thiên Vũ Vũ Thần cái gì mà Trì Mạch tụi mình đều không cần, những người đó không cùng thế giới với tụi mình, tụi mình cùng tìm bạn trai có được hay không, nếu không về sau cậu phải làm cái bóng đèn lớn rồi.”

Mạc Tiểu Bắc cũng vừa khóc vừa cười, nước mắt từng giọt lớn chảy xuống rơi vào khóe môi mặn chát, cô cười gật đầu: “Được, thống nhất như vậy đi.”

 

Tử Huyệt Tình Ái – Chương 50: Dao Động (20)

Không khí trong phòng vẫn ngột ngạt hòa lẫn tiếng hít thở hỗn loạn.

Đôi mắt anh mơ hồ đỏ ngầu, giống như dã thú nổi giận.

Mạc Tiểu Bắc thật sự không biết nên làm gì bây giờ, cô chỉ có thể hạ giọng nói chuyện nhẹ nhàng với anh, giống như sợ không cẩn thận anh sẽ bóp nát vai cô, sau đó ăn sạch không còn một miếng.

Vai đau vô cùng, nước mắt không tự chủ xuất hiện nơi khóe mắt, cô trừng to mắt nhìn khiến nước mắt kia ngưng tụ nơi đáy mắt, cố gắng vươn tay điềm đạm đáng yêu kéo góc áo anh, oan ức gọi anh: “Thiên Vũ Vũ Thần, anh làm sao vậy…”

Vẻ mặt Mạc Tiểu Bắc như vậy khiến cho hơi thở căng cứng kia của Thiên Vũ Vũ Thần có chút hòa hoãn, khối băng ngàn năm không đổi đâu đó trong lòng kia cũng trở nên mềm lại. Anh nghĩ, rốt cuộc vẫn muốn cho cô một cơ hội.

Anh dời bàn tay nóng bỏng kia của ra khỏi cần cổ trắng nõn thon dài của cô, đường vân trong lòng bàn tay giống như mang theo một loại rung động không cách nào nói rõ. Sau một lúc lâu, anh nâng mặt cô, nhìn chăm chú như đang nhìn một món đồ sứ.

Thiên Vũ Vũ Thần cúi người kề sát vào cô, hơi thở trong miệng mang theo hương rượu say thuần, tóc đen trên trán có chút lộn xộn lại khiến cho anh thêm phần mê hoặc lòng người.

Mạc Tiểu Bắc cứng người nhìn anh kề sát, chỉ cảm thấy khắp thế giới chỉ còn đôi mắt kia, thâm trầm như biển lại nhìn không thấu.

Giọng nói của anh rốt cuộc vang lên bên tai cô, trầm thấp khàn khàn, còn có một loại dứt khoát khiến cô không hiểu.

“Mạc Tiểu Bắc, giao tâm của em cho tôi.”

Cô ngây dại, nhất thời phân tâm. Cô không rõ những lời này tới cùng có ý gì. Ở với Hạo còn lâu mới mệt như thế này, cô sẽ học mấy nữ chính trong TV kia, khép hai tay lại, sóng mắt dịu dàng hỏi anh, “Anh yêu, anh có yêu em không?”

Anh muốn cười, khuôn mặt nhịn cười kia cũng mê người lóa mắt, sau đó sẽ cực kỳ nghiêm túc nói với cô: “Mạc Tiểu Bắc, anh yêu em.”

Lứa tuổi đó kỳ thật không hề hiểu về tình yêu, cuộc sống khi đó thật đẹp, thế nhưng bọn họ cảm thấy ở cùng một chỗ với nhau là hạnh phúc ngọt ngào như thế, tốt đẹp khiến người ta nhớ tới, tâm sẽ đau vô cùng.

Vì thế, cô ngửa mặt lên, có chút ngây thơ hỏi: “Vì sao?”

Vì sao..

Anh cũng chưa từng nghĩ tới vấn đề này lại cũng không quá quen nói loại lời nói ‘anh yêu em’, từ trong miệng nói ra lại mang theo ý vị khác. “Bởi vì em không thể nhớ tới một người khác, Mạc Tiểu Bắc, tình yêu của em chỉ có thể cho tôi.”

Mạc Tiểu Bắc có chút sợ, cô không biết nên nói gì, thân thể cũng không tự giác run rẩy, nhìn mặt anh, nhát gan lui về sau nhưng không có chỗ trốn.

Trong đầu không ngừng xoay quanh câu nói: Hạo phải làm sao bây giờ, cô chỉ có thể yêu Hạo…

Không cách nào trả lời yêu cầu bá đạo như vậy, cũng trực giác né tránh lời nói như vậy, khuôn mặt tươi cười của Hạo không ngừng xuất hiện trong đầu, như là cảnh chuyển trong một bộ phim, không ngừng nhún nhảy.

Lúc này cô mới đột nhiên nhớ tới, giống như rất nhiều ngày rồi cô không nghĩ tới Hạo. Nhận thức này khiến cô vô cùng sợ hãi, cực lực phủ nhận sự thật cô không dám thừa nhận lại không dám nói ra miệng, chỉ hoảng sợ ngẩng đầu nhìn anh, mặt không có chút máu, trắng xanh gần như trong suốt.

“Tôi không thể quên anh ấy…” Mạc Tiểu Bắc lắc đầu, môi run rẩy. “Tôi chỉ có thể yêu anh ấy…”

Mạc Tiểu Bắc bất lực mà hoảng hốt như vậy, Mạc Tiểu Bắc không có linh hồn giống như một tượng gỗ như vậy…

Toàn bộ đều vì một người, mà người này, không phải anh…

Thiên Vũ Vũ Thần chỉ cảm thấy trái tim kia nháy mắt nứt ra, anh phát hiện bản thân phạm vào một sai lầm buồn cười. Đây là kết quả anh biết, biết rõ rành rành, lại vẫn như thiêu thân lao vào lửa đi thử. Khi nào thì anh lại trở nên xúc động như vậy.

Men say vơi hơn phân nửa, mắt anh dần dần khôi phục ý lạnh, tay nắm vai cô cũng chậm rãi buông ra. Anh không biết nên làm thế nào xử lý vết thương của mình, cũng không biết nên làm thế nào đối xử với Mạc Tiểu Bắc trước mắt.

Thân thể Mạc Tiểu Bắc không có anh chống đỡ suy sụp trượt xuống, anh từ trên cao nhìn xuống, muốn vươn tay ra nhưng cuối cùng lại nắm chặt thành quyền.

Anh nên tức giận cả nhà Mạc Tiểu Bắc khiến anh rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan như vậy. Anh không phải một người tốt, một người luôn kiêu ngạo như anh bị lừa gạt như thế xem như là một nỗi nhục lớn, thế nhưng anh không cam lòng cứ như vậy bỏ qua.

Anh chậm rãi lui về sau một bước, nhìn cô, lạnh lùng cười: “Mạc Tiểu Bắc, có một ngày, em sẽ vì những lời này mà hối hận.”

Anh vì sao không đau lòng cho Mạc Tiểu Bắc như thế, nhưng chung quy anh yêu cô, trong tình yêu không chấp nhận được một hạt cát. Nhan Hạo kia chính là hạt cát, cô không quên anh ta, anh vĩnh viễn cũng không cách nào không có ngăn cách mà yêu cô, thương cô.

Mạc Tiểu Bắc không nghe thấy anh nói gì, chỉ rơi vào tuyệt vọng không cách nào tự kiềm chế do mình dệt nên, ánh mắt không có tiêu cự nhìn anh dứt khoát đi ra ngoài. Bóng đêm cô đơn lại kiêu ngạo giống như một tấm lưới lớn nhốt hai người ở bên trong, không thể thoát được.

Giống như cứ như vậy ngủ trên đất một đêm, ngày hôm sau mở mắt dậy mới phát hiện giọng mình khàn vô cùng, Mạc Tiểu Bắc mù mờ nhìn bài biện đã sớm quen thuộc chung quanh, trán nóng như lửa.

Cửa chính lại mở ra, Mạc Tiểu Bắc mờ mịt nhìn qua, thấy thư ký riêng của Thiên Vũ Vũ Thần cầm cặp công văn đi đến.

Kim đồng hồ trên tường vừa lúc chỉ vào số 10, ánh nắng ngoài phòng không nóng lắm, ánh sáng rọi vào từ cửa sổ rơi trên người Mạc Tiểu Bắc, giống một khối thủy tinh không tỳ vết, tinh khiết lại yếu ớt không chịu nổi một kích.

Thư ký Lý khẽ ngớ ra, thấy sắc mặt cô tái nhợt lúc này mới đi qua thân thiết sờ trán cô, có chút kinh ngạc, “Cô Mạc, cô bệnh rồi, tôi dẫn cô đi bệnh viện.”

Mạc Tiểu Bắc mờ mịt nhìn anh, trừng mắt nhìn mới hiểu được anh nói gì, ánh mắt rơi vào trên cặp công văn trong tay anh, trong lòng cũng hiểu rõ: “Anh ấy bảo anh tới làm gì?”

 

Tử Huyệt Tình Ái – Chương 49: Dao Động (19)

Trì Mạch phát hiện cô phân tâm, cũng theo ánh mắt cô nhìn qua, lại chỉ thấy một bóng lưng thon dài cùng một người đàn ông trung niên mập mạp cùng nhau rời đi.

Anh hơi sững sờ, Mạc Tiểu Bắc đã lên tiếng chào tạm biệt.

Chút không nỡ trong lòng kia như mọc rễ tùy ý sinh trưởng, nhưng anh vẫn ôn hòa mỉm cười, bình tĩnh giống như một đầm nước.

Sau khi Mạc Tiểu Bắc rời đi, một người đàn ông từ bên cạnh đi tới, toàn thân áo tây trang nhàn nhã, khóe mắt mang theo ý cười lại bao hàm chút tà mị, ánh mắt nhìn chung quanh sáng lấp lánh.

Anh ngồi đối diện Trì Mạch, lười biếng tựa lưng vào ghế nhướng mày, vẻ mặt mang theo trêu tức tiếc hận: “Chậc chậc, nữ sinh cực kỳ ngây thơ.”

Trì Mạch khẽ liếc anh một cái, cũng không nói lời nào, chỉ nhìn về hướng đường đối diện, khẽ nhíu mày.

Người nọ không chút để ý mỉm cười, đôi mắt lại hung ác khắc nghiệt, “Bạn trai của người nữ sinh này đã chết vì tai nạn xe hai năm trước, nghe nói, tính tình người này cực kỳ giống cậu!”

Ly cà phê dần trở nên lạnh, đầu ngón tay chạm vào mép ly mang theo cảm giác mát lạnh trong veo.

Trì Mạch khẽ kinh ngạc, lại cũng không biểu lộ ra, quay đầu thản nhiên nói: “Có ý gì?”

Người nọ cười hi hi, lại nhanh chóng thu lại ý cười, khẳng định nói: “Mạch, phụ nữ rất khó quên mối tình đầu của mình, huống hồ là do cái chết phân ly. Thiên Vũ Vũ Thần nhất định tranh không lại một người chết, mà cậu a, cậu không cảm thấy cô nhóc kia mỗi lần gặp cậu đều thất thần sao?”

Trì Mạch không cười.

Ánh mắt rơi ngoài cửa sổ, ôn hòa lẩm bẩm: “Hóa ra tôi chỉ là một thế thân mà thôi.”

Gương mặt người nọ càng thêm nghiêm túc, nhìn anh nhíu mày: “Mạch, cậu không thể yêu một cái mồi câu.”

“Tôi biết.”

Trì Mạch quay đầu cười nhạt nhìn anh, trên mặt cũng không tự giác có thêm vài phần lãnh ý: “Tôi biết nên làm thế nào.”

Người nọ vẫn lo lắng, nghiêng người tới trước, khóe môi mỉm cười lười biếng mị hoặc: “Có cần tôi giúp cậu không?”

Trì Mạch lập tức lạnh mặt: “Không cần.”

Mùa hè dường như sắp kết thúc, ban đêm gió không còn khô nóng như vậy, mang theo chút mát mẻ. Mạc Tiểu Bắc đi trên đường nghĩ mãi không ra, cô nghĩ đến cảnh tượng ban ngày cha và Thiên Vũ Vũ Thần ở cùng một chỗ dùng cơm, không biết vì sao trong lòng sinh ra cảm giác bất an, như là một cái chén sứ ở đầu vách núi, không cẩn thận sẽ rơi xuống thịt nát xương tan.

Trong phòng vẫn tối đen như cũ, trước cửa sổ to lại mơ hồ có một người đang đứng, bóng dáng thon dài, đường nét thâm thúy, ngón tay còn kẹp một điếu thuốc phát ra ánh sáng le lói, lúc sáng lúc tối.

Trong không khí còn phảng phất mùi rượu.

Mạc Tiểu Bắc đứng tại chỗ, ngón tay dò tìm công tắc trên tường, nghĩ nghĩ lại buông xuống, trong bóng đêm thân thiết hỏi han: “Sao lại không bật đèn?”

Bên kia không chút động tĩnh, Mạc Tiểu Bắc xoay người muốn quay về phòng, lại nhịn không được đi qua, quơ tay trước mặt anh: “Anh làm sao vậy?”

Cổ tay bị nắm chặt, lòng bàn tay anh mang theo vài phần nóng bỏng, thoáng dùng lực, thân thể Mạc Tiểu Bắc đã bị anh kéo qua. Anh hung hăng áp cô trên cửa sổ kính thủy tinh sát đất, hơi thở xen lẫn mùi rượu. Anh thoáng ngẩng đầu là có thể nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông kia trên cửa kính.

Tóc đen hơi rối, đôi mắt thâm thúy vô tình mà căm hận.

Hơi thở của anh vây quanh cô, Mạc Tiểu Bắc lúc này mới ngửi được mùi rượu nồng trên người anh, hai vai bị anh tóm đau, sức lực kia giống như muốn bóp nát cô, lại giống như mang theo chút hận ý, rõ ràng truyền đến từ hai tay anh. Mạc Tiểu Bắc nháy mắt cảm thấy anh đây là muốn bóp chết cô.

Đối mặt với Thiên Vũ Vũ Thần không bình tĩnh như vậy, Mạc Tiểu Bắc thật sự sợ hãi. Cô dùng sức vặn vẹo thân thể, muốn đánh thức anh: “Thiên Vũ Vũ Thần, anh buông tôi ra…”

Không biết làm sao, cô càng giãy giụa, đôi tay kia càng siết chặt, như sắt thép siết ở trên người, gần như ngạt thở.

Hô hấp của anh dày đặc mà dồn dập, trong bóng đêm yên tĩnh lại đặc biệt rõ ràng, mang theo mùi rượu nóng rực phun đến trên mặt, mang tới cảm giác nóng ướt. Mạc Tiểu Bắc không biết những nơi bị phần nóng ướt đó chạm đến run rẩy là bởi vì sợ hay kích động. Cô chỉ phí công gọi to tên anh.

Khuôn mặt cô trắng nõn mà vô tội.

Thiên Vũ Vũ Thần trong nháy mắt thất thần, rất nhanh, sự thất thần kia lại biến thành hận ý, bị lừa gạt một mình nếm quả đắng khác xa với vị ngọt tình yêu rất nhiều.

Anh tình nguyện không biết gì cả. Từ ngày đó thư ký Lý gọi điện thoại tới, từ khi anh biết có người tên Nhan Hạo tồn tại, anh liền bị loại cảm giác lừa gạt bao phủ. Hôm nay anh gặp ba Mạc, khi ông áy náy nói hết mọi chuyện cho anh biết, anh lại tự giễu bật cười.

Thật không ngờ, anh lại bị người nhà này đùa giỡn. Đến nay, bên tai anh vẫn vang lên lời nói đau đớn kịch liệt kia của ba Mạc.

“Vũ Thần, Nhan Hạo là mối tình đầu của Tiểu Bắc, tình cảm hai đứa chúng nó rất tốt. Sau này Tiểu Hạo gặp tai nạn xe, tinh thần Tiểu Bắc bị đả kích, đã tự tử mấy lần, may mà chúng ta cảnh giác mới cứu nó về được. Về sau chúng ta theo lời bác sỹ làm thôi miên cho con bé, lúc này mới khiến nó quên một số chuyện, sự tình mới chuyển biến tốt hơn. Con bé chỉ biết là Hạo chết rồi, lại quên nguyên do Hạo chết, cho nên bác muốn trước khi con bé khôi phục trí nhớ để nó yêu một lần nữa. Chúng ta chọn mãi mới trúng con, chuyện sau đó con cũng biết rồi. Tiểu Bắc tuy vẫn nhớ mãi không quên Hạo, nhưng…”

Lời sau đó anh không còn nghe tiếp.

Bọn họ coi anh là gì?

Thiên Vũ Vũ Thần anh từ trước đến nay đều lợi dụng người khác, đùa giỡn người khác, không nghĩ tới có một ngày, anh lại bị người khác đùa giỡn. Càng buồn cười hơn đó là anh thực sự nảy sinh tình cảm với người trước mắt này. Khi anh hạ quyết tâm muốn yêu, muốn đối xử với cô thật tốt, bọn họ lại nói cho anh biết người trước mắt này căn bản không có khả năng yêu anh. Anh làm sao có thể tranh với một người đã chết….

 

Tử Huyệt Tình Ái – Chương 48: Dao Động (18)

Trì Mạch vẫn mang theo ý cười ôn hòa như cũ trên mặt, nhẹ nhàng gật đầu.

Mạc Tiểu Bắc không có lời nào để nói với anh, gượng cười im lặng. Anh khẽ liếc mấy người kia một cái, cười hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”

Chu Huệ hiển nhiên chạy tới chỗ lễ tân Tư, có chút đắc ý, không hề nghĩ ngợi liền thốt ra: “Chẳng qua Tiểu Bắc đến muộn, lễ tân Tư muốn dạy dỗ chúng tôi!”

Mạc Tiểu Bắc ngẩn ngơ, có chút không đồng ý kéo tay áo Chu Huệ. Chu Huệ không nói gì, âm thầm nháy mắt với Mạc Tiểu Bắc.

Quả nhiên, Trì Mạch cười nhìn về phía quản lý sảnh, hỏi: “Thật sao?”

Tuy biết anh đang cười nhưng Mạc Tiểu Bắc tự dưng cảm thấy lạnh cả người, chỉ cảm thấy không khí trở nên nặng nề. Quản lý sảnh có chút khúm núm, cười làm lành nói: “Cậu chủ yên tâm, tôi nhất định xử lý nghiêm khắc.”

Lúc này Trì Mạch mới chuyển sang Mạc Tiểu Bắc: “Cô Mạc tan làm có rảnh không? Tôi muốn mời cô Mạc uống một ly cà phê.” Thấy sắc mặt Mạc Tiểu Bắc mất tự nhiên, tươi cười của anh không giảm nhìn Chu Huệ ở bên cạnh, cười nói: “Cô Chu thì sao?”

Đối với Chu Huệ mà nói, Trì Mạch vừa hỏi không thể nghi ngờ khiến cô có chút cảm giác cô bé lọ lem gặp được hoàng tử, kinh hỉ mở to hai mắt nhìn, giơ tay chỉ vào mũi mình: “Tôi!”

Mạc Tiểu Bắc bị hành động của cô chọc cười. Ánh mắt Trì Mạch rơi vào trên khuôn mặt tươi cười của Mạc Tiểu Bắc nhất thời dừng lại, rất nhanh lại dời đi, cười gật đầu: “Có thể mời hai người đẹp là vinh hạnh của tôi.”

Có lẽ nội tâm Trì Mạch mang một loại khí chất vương tử đặc biệt, lời nói khách sáo này từ trong miệng anh nói ra lại cảm thấy tao nhã hơn vài phần, chân thành làm người ta mặt hồng tim đập.

Chu Huệ ôm chặt lấy Mạc Tiểu Bắc, cười gian nói nhỏ bên tai cô: “Tiểu Bắc, tớ phát hiện tớ thích Trì Mạch rồi!”

Mạc Tiểu Bắc không cho là thật, không chút che giấu vạch trần cô: “Không phải cậu vẫn luôn thích Thiên Vũ Vũ Thần sao?”

Chu Huệ buồn bực chọc cù lét cô: “Thiên Vũ Vũ Thần tốt thì tốt thật, gặp mặt khó quá, vẫn là Trì Mạch tốt, vừa dịu dàng vừa săn sóc….”

Mạc Tiểu Bắc nhịn không được cười rộ lên.

Ánh sáng trong đại sảnh ấm áp mà sang trọng, tông màu ấm này lại không mang lại chút cảm giác ấm áp nào, chỉ cảm thấy quá mức tráng lệ, cao quý không thể chạm đến.

Mạc Tiểu Bắc có chút không yên nhớ lại, mặc dù thường xuyên ở nhà nhưng hai người cũng không nói chuyện, tuy nhiên lại không có loại dối trá và khách sáo này.

Chỉ là, từ khi nào cô đã xem nơi đó thành nhà của mình rồi…

Thủy tinh sạch sẽ trong suốt, chiếc rèm cửa tinh tế kéo hờ một nửa, che khuất ánh mặt trời ngoài cửa sổ, quán cà phê lan tỏa hương thơm êm dịu, ghế sofa bằng da ngồi thật thoải mái, là nơi tốt để nói chuyện phiếm.

Trì Mạch mặc áo sơ mi trắng ngồi đối diện, ánh nắng ngoài cửa sổ sáng choang chiếu vào trên làn da trắng nõn gần như trong suốt của anh, hình dáng ôn nhu mà không mất đi sự cường tráng lộ ra trên áo sơ mi trắng, càng mang lại cảm giác xuất trần thoát tục.

Chu Huệ ngồi bên cạnh Mạc Tiểu Bắc, như hoa si nhìn anh. Anh cảm nhận được cũng chỉ mỉm cười.

Mạc Tiểu Bắc cũng mặc váy trắng, thêm nữa làn da trắng nõn, đường nét xinh xắn, ngồi đối diện với Trì Mạch. Chu Huệ nhìn thế nào cũng cảm thấy hai người cực kỳ xứng đôi.

“Cô Mạc, tôi đặc biệt bồi tội với cô Mạc, lần đó ở vũ hội gây phiền phức lớn cho cô như vậy, tôi thật sự rất xin lỗi.”

Âm nhạc trong quán nhẹ nhàng vang lên, nhiệt độ mát mẻ, tiếng nói Trì Mạch như tiếng trời.

Mạc Tiểu Bắc nhìn ngoài cửa sổ có chút thất thần.

Trong quán cơm nhỏ đối diện có bóng dáng cô quen thuộc, một dáng người thon dài, mặc áo ở nhà màu đen, khuôn mặt thâm thúy tuấn tú mông lung, cảm thấy xa xôi không chân thực. Bóng dáng cao quý ở trong quán cơm giản dị có vẻ không cân đối, lại giống như hạc giữa bầy gà.

Cũng không phải sao, anh đi tới chỗ nào đều mang lại loại cảm giác này.

Người kia là cha Mạc, da ông hơi ngâm, có chút bụng bia, trên mặt lại có chút lúng túng, xe cộ chạy trên đường như nước, bóng dáng hai người nhìn không rõ ràng, có chút đứt quãng.

Cô cũng không biết cha từ Hải Nam trở về lúc nào, khi nào thì hai người lại hẹn nhau ngồi cùng một chỗ uống rượu nói chuyện, không biết những chuyện này khiến cô có chút buồn vô cớ, khẽ nhấp ngụm cà phê.

Nghe Trì Mạch nói vậy, cô khẽ mỉm cười, cũng không cảm thấy phiền. Thiên Vũ Vũ Thần biến những thứ phức tạp này thành chuyến đi mỹ lệ, ở Hokkaido, bọn họ ở chung mấy ngày, cô quả thật rất thoải mái.

“Anh Trì quá khách khí rồi, chuyện này không liên quan gì tới anh, đều là truyền thông ác ý đặt chuyện, tôi nghĩ anh Trì cũng xem như người bị hại.” Cô nhìn anh, nghiêng đầu cười: “Cho nên giữa chúng ta không có gì phải xin lỗi cả, đúng không?”

Khóe môi cô ửng hồng, hai mắt trong suốt sáng ngời, thuần túy như tuyết trắng trong ngày đông, Trì Mạch bình tĩnh ngắm nhìn, sau đó ôn hòa mỉm cười.

Anh thích cô nói cái từ ‘chúng ta’ kia.

Mạc Tiểu Bắc có chút không yên lòng, thỉnh thoảng lại nhìn về phía đường đối diện, lờ mờ có thể nhìn thấy Thiên Vũ Vũ Thần hơi trầm mặt.

Lại tức giận rồi…

Có thể là do cô liên tục nhìn anh khiến anh phát hiện, Mạc Tiểu Bắc vừa mới quay đầu liền đối diện với ánh mắt Thiên Vũ Vũ Thần nhìn sang, có chút kinh ngạc nhìn lại. Mạc Tiểu Bắc có chút đờ đẫn, nhận thấy ánh mắt anh đang tìm kiếm cô nhưng cũng cảm giác được rõ ràng ý lạnh trong đôi mắt kia, giống như làm người ta rơi thẳng vào hầm băng, toàn thân bắt đầu lạnh lẽo.

 
Don`t copy text!