Có không giữ, mất đừng tìm

Ngọt Ngào Hóa Thô Bạo Trong Anh – Chương 1: Lấy Máu

Trong bóng đêm, Tịch Bạch ngửi được mùi thuốc sát trùng.

Cô mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là vách tường lát gạch sứ trắng lạnh lẽo như băng của bệnh viện.

Đột nhiên, cánh tay trái truyền đến đau đớn lâm râm.

Tịch Bạch cúi đầu, nhìn thấy kim tiêm bén nhọn kia đã đâm vào da thịt trắng nõn của cô, máu đỏ sẫm theo ống dẫn chảy dài ra giống như con giun.

Cô rụt mạnh người, theo bản năng muốn nhổ kim truyền máu ra. Lúc này, đôi bàn tay ôn hòa hiền hậu dùng lực đè lại bờ vai cô.

“Bạch Bạch, không phải sợ, sắp xong rồi.”

Tịch Bạch quay đầu, trông thấy khuôn mặt tươi cười dịu dàng hòa ái của mẹ Đào Gia Chi.

Đào Gia Chi lúc này, tóc đen dày rậm, trên mặt tràn đầy collagen, không có quá nhiều nếp nhăn, bộ dáng trẻ tuổi, vẻ mặt cũng dịu dàng rất nhiều.

Tịch Bạch trọng sinh, về lại năm 17 tuổi ấy.

Mẹ đang dịu dàng nói bên tai cô: “Không phải sợ, chỉ lấy một túi máu là được, Bạch Bạch đúng là đại anh hùng bảo vệ chị gái.”

Những lời này, từ lúc cô bắt đầu có ý thức Đào Gia Chi vẫn luôn đề cập tới, vẫn nhắc tới lúc cô 20 tuổi.

Chị gái Tịch Phi Phi từ khi ra đời liền bị chứng máu khó đông hiếm có, rối loạn đông máu nặng, cần truyền máu định kỳ. Thế nhưng cô lại thuộc nhóm máu AB âm tính quý hiếm nhất, cũng gọi là ‘máu gấu trúc’, kho máu bệnh viện cơ hồ tìm không ra loại máu trân quý này. Mà cha mẹ theo thứ tự lại thuộc nhóm máu A âm tính và B âm tính, cũng không thể truyền cho cô.

Cha mẹ vì chữa bệnh cho chị gái, được ăn cả ngã về không, quyết định có thêm một đứa bé, đảm đương ‘kho máu sống’ cho chị gái.

Vì thế năm thứ hai, Tịch Bạch được sinh ra, may mắn, Tịch Bạch cũng thuộc nhóm máu AB âm tính, hoàn toàn tương ứng với nhóm máu của chị gái.

Vì thế, cơn ác mộng của Tịch Bạch bắt đầu.

Mấy năm trước, tình hình của chị gái vẫn còn tốt, biến chứng bệnh không xem là nghiêm trọng, hơn nửa năm mới phải truyền máu một lần.

Nhưng mà sau khi lên đại học, bệnh tình của cô bắt đầu trầm trọng, vì thế tần suất lấy máu, từ nửa năm xuống thành ba tháng, sau còn một tháng thậm chí vài ngày.

Trước kia, Tịch Bạch không muốn lúc nào cũng bị lấy máu, cô rất sợ đau, vì thế cha mẹ liền tiến hành giảng dạy đạo đức cho cô, nếu cô không làm như vậy chính là không có lương tâm, không niệm tình thân.

Bởi vì thường xuyên lấy máu, Tịch Bạch lo lắng bị chứng thiếu máu, lại cũng không muốn truyền máu cho chị gái, thế là bị cha mẹ kịch liệt chỉ trích, thậm chí còn bị bọn họ nhốt trong bệnh viện, cưỡng ép truyền máu.

Về sau Tịch Bạch bất ngờ mất mạng, mẹ khóc, khóc nói Tịch Phi Phi không còn nguồn cung ứng máu, về sau phải làm sao bây giờ!

Trong mắt cha mẹ ‘dịu dàng từ ái’, giá trị duy nhất của cô bất quá chỉ là ‘kho máu sống’ cho chị gái!

Trở lại năm 17 tuổi, Tịch Bạch không muốn lại giẫm vào bi kịch trước kia, cô muốn có được cuộc sống bình thường.

Giữa lúc cô hoảng hốt, bác sĩ đã lấy xong 200cc máu, nói với Đào Gia Chi: “Trở về làm chút món ăn bổ máu cho con bé, ví dụ như gan heo xào các loại, ưu tiên bồi bổ.”

Đào Gia Chi liên tục gật đầu, sờ sờ đầu Tịch Bạch: “Bạch Bạch thực ngoan, buổi tối muốn ăn gì, mẹ làm cho con.”

Tịch Bạch hơi hơi nghiêng đầu, tránh đi âu yếm của bà.

Cô đứng dậy ra cửa, dựa trên vách tường lạnh lẽo của bệnh viện, đầu óc nhất thời thiếu máu có phần choáng váng.

Vừa khéo gặp được Tịch Phi Phi cầm tờ giấy xét nghiệm ra cửa, cô thân thiết hỏi: “Tiểu Bạch, em không sao chứ? Có phải không thoải mái không?”

Trước kia, chị gái cũng quan tâm bảo vệ cô như vậy, Tịch Bạch vậy mà tin cô thật lòng đối tốt với mình.

Ẩn giấu dưới vẻ ngoài giả nhân giả nghĩa này, Tịch Phi Phi tiến hành cướp đoạt cùng áp bức vô tận, không chỉ là thân thể cùng sức khỏe, còn có sự thiên vị của cha mẹ, sự quan tâm của họ hàng thân thích.

Tất cả mọi thứ trong quá trình Tịch Bạch lớn lên nên có được đều bị Tịch Phi Phi đoạt đi.

Hiện tại, cô sẽ không mắc lừa lần nữa.

Tịch Bạch lạnh lùng tránh cô, xoay người, cố thích ứng với sự chóng mặt.

Đào Gia Chi dịu dàng kéo tay áo Tịch Phi Phi, chờ đợi bác sĩ tới truyền máu mới.

Tịch Phi Phi nhìn em gái đứng ở góc tường, lo lắng nói: “Em ấy giống như trách cứ con, không để ý tới con. Mẹ, con cảm thấy rất áy náy.”

Đào Gia Chi an ủi: “Con bé truyền máu cho con là lẽ dĩ nhiên, ai bảo các con là chị em ruột thịt chứ.”

Tịch Phi Phi buồn bã cúi đầu, chân thành tha thiết nói: “Em đừng trách chị có được không?”

Lại nữa.

Tịch Phi Phi biến bản thân thành đứa con đáng thương nhất thế giới, cả nhà đều yêu thương cô, bởi vì không chỉ sinh bệnh lại còn vô cùng áy náy.

Tịch Bạch kịch liệt phản kháng, lại bị người thân chỉ trích, nói cô sao lại không biết suy nghĩ cho chị gái, chị gái khóc đáng thương bao nhiêu, cha mẹ cho cô sinh mạng, cô cho chị gái chút máu có làm sao.

Tịch Bạch dưới áp lực của người trong nhà, hết lần này đến lần khác xắn tay áo lên.

Cũng giống như lúc này, Đào Gia Chi trách cứ nói: “Bạch Bạch, chị cũng là quan tâm con, sao con lại không để ý chị mình!”

Giờ phút này Tịch Bạch ung dung rất nhiều, thản nhiên nói: “Chị nghĩ nhiều rồi, chị em mình giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm, em không trách chị.”

Tịch Phi Phi hơi hơi ngẩn ra, sau đó gật mạnh đầu.

Truyền máu xong cũng đã 6 giờ tối, chiếc xe Mercedes của cha Tịch Minh Chí đứng ở cửa bệnh viện. Mẹ dẫn theo hai chị em lên xe xong, Tịch Minh Chí dò hỏi: “Bác sĩ nói thế nào?”

“Bệnh tình Phi Phi xem như ổn định.”

“Vậy thì an tâm rồi.”

Tịch Bạch nhớ rõ, trung học là lúc bệnh tình của chị gái ổn định, tần suất truyền máu không hề cao, hơn nửa năm một lần, ở trong phạm vi cô hoàn toàn có thể chấp nhận được.

Nhưng mà sau khi chị gái 23 tuổi, bệnh tình tái phát, tần suất lấy máu tăng vọt, sau cùng dẫn đến Tịch Bạch cũng mắc bệnh thiếu máu.

Đáy lòng Tịch Bạch âm thầm hạ quyết tâm, muốn lợi dụng khoảng thời gian này thoát khỏi sự khống chế của cha mẹ, không cần chịu sự kiểm soát của bọn họ.

Đã có cơ hội làm lại một lần, cô không muốn trở thành vật phẩm lệ thuộc để kéo dài sinh mạng cho chị gái.

Tịch Bạch tựa đầu vào cửa kính xe, âm thầm nghĩ tới tương lai.

Mẹ thông qua kính chiếu hậu nhìn thấy Tịch Bạch rũ rượi, thân thiết hỏi: “Bạch Bạch, mệt lắm sao?”

Tịch Bạch ‘ừ’ một tiếng: “Hơi mệt.”

Vì thế Đào Gia Chi nói: “Vậy con ở trong xe ngủ một hồi đi, về nhà còn phải xem bản thảo nữa, chỉ còn vài ngày là tới ngày phỏng vấn, con nhất định phải toàn lực phối hợp với chị con.”

“Con biết rồi.”

Tịch Phi Phi bởi vì ngoan cường đấu tranh với bệnh tật, được truyền thông đưa tin qua, hiện tại có chút danh tiếng, thành cục cưng của cộng đồng mạng, lượng fan lên tới hơn trăm vạn.

Trường trung học Đức Tân vì muốn tuyên truyền hình tượng tích cực như ánh mặt trời của cô, lại mời đài truyền hình Ương Thị tới, tổ chức một hoạt động thăm hỏi hoành tráng.

Tịch Bạch cũng bị mời lên đài, kể lại chuyện chị gái đấu tranh với bệnh tật.

Trước kia, lúc phóng viên hỏi Tịch Bạch, là tự nguyện vì chị gái hiến máu à, Tịch Bạch trả lời cực kỳ thẳng thắn: “Không phải, em không muốn, bởi vì lấy máu rất đau.”

Về sau, một câu ‘Không muốn, lấy máu rất đau’ này của cô bị cộng đồng mạng phẫn nộ điên cuồng chỉ trích.

“Ích kỷ, không có lương tâm!”

“Cô có nghĩ tới chị gái bị bệnh tật đầy mình không? Cô có đau lòng cho chị ấy không?”

“Bất quá là ghim cái kim thôi mà, cô còn già mồm.”

Tịch Bạch bị vô số người xa lạ bạo lực trên mạng, có một lần cảm xúc suy sụp.

Hiện tại, cô sẽ không phạm phải sai lầm ngu xuẩn đó.

Hiện trường phỏng vấn được sắp xếp ở giảng đường bậc thang, hai chị em sớm đã tới hậu trường làm công tác chuẩn bị.

Trước gương hóa trang sáng ngời, nhà trang điểm đang dặm phấn lót cho Tịch Bạch, liên tiếp lựa chọn vài loại màu, đều cảm thấy không hài lòng, làn da cô nhóc trắng quá rồi! Hơn nữa sáng bóng như nước, không có chút tỳ vết nào, cho dù là kem nền trắng như gốm sứ nhất cũng không so được với làn da cô.

“Cô nhóc, da của em thật đẹp nha!”

Nhà trang điểm chậc chậc cảm thán, không chỉ làn da trắng, mà bộ dáng thường ngày cũng xinh đẹp. Cô trang điểm nhiều năm như vậy, gặp rất nhiều cô gái đáng yêu, nhưng mà cô nhóc này không giống những người khác, mắt đen xinh đẹp, giống như búp bê bằng sứ bóng như nước, lại còn có khí chất.

“Với điều kiện của em không cần trang điểm rồi.”

“Cảm ơn chị.” Tịch Bạch lễ phép mỉm cười, lộ ra hai chiếc răng khểnh đáng yêu.

Vẻ đẹp của cô đích thực khiến người cực kỳ hâm mộ, chỉ tiếc khi trước từ sau khi mắc chứng thiếu máu, làn da của cô từ từ mất đi sự sáng bóng, trở nên ốm yếu, không còn đẹp nữa.

Nhà trang điểm chọn lựa kem nền cho Tịch Bạch, mà lúc này, chị gái đã thay bộ váy xinh đẹp đi tới, nói với nhà trang điểm: “Lớp trang điểm của tôi bị phai rồi, chị tới giúp tôi dặm lại đi.”

“Nhưng mà chỗ này tôi còn chưa làm xong, hay là cô đợi chút đi?”

“Em ấy chỉ phỏng vấn vài phút mà thôi, kỳ thật không cần trang điểm, tôi mới là nhân vật chính hôm nay.”

Nhà trang điểm nhìn Tịch Bạch, Tịch Bạch nói với cô: “Không sao, chị trang điểm cho chị ấy đi.”

Nhà trang điểm chỉ có thể cầm đồ trang điểm đi tới bên người Tịch Phi Phi, giúp cô trang điểm.

Bộ dáng Tịch Phi Phi rất bình thường, mặc dù cũng có bộ dáng Tịch Bạch, nhưng vì dinh dưỡng quá thừa, đôi má có chút phồng lên, ngũ quan không có góc cạnh, mà khí sắc cũng không quá tốt.

Tịch Bạch một mình ngồi trước gương, tự trang điểm.

Đúng lúc này, di động của Tịch Bạch nhận được tin nhắn cổ vũ của đám bạn thân, “Bạch Bạch cố lên! Cậu là đồ béo nhất!”

Tịch Bạch cười, nhắn lại một icon kiểu ‘hình như đánh chết mí người còn sợ phải ngồi tù’.

“Các cậu đang ở phim trường sao?”

“Đúng vậy đúng vậy, chúng tớ đang ở thính phòng chờ cậu, ôi chao đài truyền hình Ương Thị nha, cơ hội khó có được, cậu cũng chớ phạm sai lầm đó…!”

Tịch Bạch đang soạn tin nhắn, đã thấy bọn chị em lại lập tức chuyển đề tài —

“Đúng rồi, vừa nãy tớ hình như thấy Tạ Tùy.”

“Cái gì? Tạ Tùy trường chúng ta đó hả? Tạ Tùy đánh quyền anh, đua xe tới mức muốn bay lên luôn á?”

“Đúng rồi, chính là anh ta.”

“Anh ta sao lại có thể đến xem phỏng vấn?”

“Ai biết được.”

Nhóm bạn thân vẫn còn đang thảo luận.

Tạ Tùy người này cực kỳ đặc biệt, nếu nói anh là lão đại, anh so với đám lão đại ương bướng hung hãn giữa ban ngày ở trường có vẻ không giống. Tính tình anh khiêm tốn, trước giờ ở trường chưa bao giờ có bất kỳ hành vi đại ca nào, ví dụ như hút thuốc đánh nhau.

Nhưng ai cũng biết, anh chẳng phải người tốt đẹp gì, anh cùng mấy anh em huynh đệ ngày nào cũng tới phòng thi đấu quyền anh, đánh quyền anh kiếm tiền, đồng thời lại đam mê đua xe, trên khúc cua cực nhanh anh là tuyển thủ liều mạng nhất.

Trước kia trong trường học, Tịch Bạch cùng Tạ Tùy cũng không thường xuyên gặp mặt, bởi vì anh cười rộ lên cực kỳ gian xảo, khiến cho cô sởn gai ốc.

Nhưng chị gái Tịch Phi Phi giống như cực kỳ thích con trai hư hỏng như anh vậy.

Đêm trời đổ tuyết lớn kia, Tịch Bạch từ bệnh viện bỏ đi, bởi vì quá lạnh cùng thiếu máu, cô choáng váng ngã xuống đầu đường, là Tạ Tùy ôm cô trở về nhà, dốc lòng chăm sóc.

Bất quá ở chung mấy tháng ngắn ngủn, Tịch Bạch lại ở trong đôi mắt đen không thấy đáy kia của anh thấy được loại yêu thương khắc cốt ghi tâm nào đó.

Tịch Bạch hít sâu, buông điện thoại xuống, soi gương tô son, tựa hồ là vô ý thức, cô chọn chính là màu đỏ mà Tạ Tùy thích nhất.

<< Chương Trước II Chương Sau >>

0 0 vote
Article Rating
 
Subscribe
Notify of
guest
5 Comments
oldest
newest most voted
Inline Feedbacks
View all comments
Chuotkik
Chuotkik
February 11, 2020 4:05 PM

Trọng sinh, sủng là thích nhất ak..mới đọc chương 1 là cảm thấy hay rui..ad cố lên nhé

Yuu
Yuu
March 26, 2020 1:56 PM

Lâu rồi mới tìm được một bộ truyện hợp gu thế này 🙆‍♀️ cảm ơn bạn nhiều lắm

Thanh Hằng
Thanh Hằng
March 26, 2020 3:45 PM

Trọng sinh nhưng cảm giác rất chân thật á á

Thanh Hằng
Thanh Hằng
March 26, 2020 3:47 PM

Hay quá !!! Nam chính sắp xuất hiện rồi

Don`t copy text!
5
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
%d bloggers like this: