Có không giữ, mất đừng tìm

Ngọt Ngào Hóa Thô Bạo Trong Anh – Chương 6: Dầm Mưa

Buổi tối, Tịch Phi Phi cập nhật Weibo —

‘Cảm ơn các bạn fan của Phi Phi, hiện tại mình đã qua thời kỳ nguy hiểm, mặc dù rất đau nhưng chỉ cần nghĩ tới có mọi người ủng hộ, mình sẽ có dũng khí đối đầu với bệnh tật, cảm ơn mọi người đã đi cùng mình cho tới bây giờ, yêu mọi người…!’

Phần bình luận trước sau như một.

‘Xoa xoa Phi Phi.’

‘Phi Phi bảo bối thật sự kiên cường a.’

‘Phi Phi bảo bối cố lên, chúng tớ mãi mãi ở bên cậu.’

Trong bình luận có người hỏi: ‘Phi Phi bảo bối, bạn làm thế nào thoát khỏi nguy hiểm vậy?’

Tịch Phi Phi đáp lại: “Là sự ủng hộ của mọi người khiến cho mình nhóm lại hy vọng sống.’

Sự hồi phục của cô nhận được mấy ngàn lời khen ngợi, mà cô cũng không đề cập tới chuyện Tịch Bạch hiến máu cho cô.

Ban đêm, Tịch Bạch nằm trên giường, mặt không chút thay đổi nhìn phần bình luận của cô. Nhiều người thích và quan tâm cô ta như vậy… trong mắt các cô ấy Tịch Phi Phi chính là một nữ thần ấm áp và truyền cảm hứng.

Tịch Bạch từng nghe một câu nói, gọi là người sắt (nhân vật hình tượng) chính là để làm sụp đổ.

Tịch Bạch cũng cập nhật Weibo, hình trên Weibo vừa khéo là lúc lấy máu cô chụp được, trong ảnh chụp ống dẫn lấy máu đỏ bừng bò trên cổ tay trắng nõn của cô, nhìn thấy ghê người…

‘Đau đầu.’

Cô bỏ qua tất cả nội dung sáo rỗng, hiện tại Weibo của cô không phải dùng để bộc lộ tâm tình, Weibo của cô là để cho người khác xem. Người khác chính là địa ngục, hiện tại mỗi một fan mà Tịch Phi Phi lừa gạt về sau sẽ biến thành địa ngục của cô ta.

Tịch Bạch cập nhật Weibo xong liền lên giường nằm nghỉ ngơi. Đi ngủ có thể giúp cô tạm thời giảm bớt đau đầu.

Hai giờ sau, Tịch Bạch nhận được lác đác vài cái bình luận, trong đó phần lớn là lời cổ vũ động viên cô của nhóm bạn thân. Còn có hai bình luận đến từ người xa lạ —

‘Wow, chẳng lẽ cô thật là em gái Phi Phi sao?’

‘Xem tớ phát hiện gì này? Hoá ra là Weibo em gái Phi Phi a!’

Tịch Bạch trả lời lại bình luận của họ bằng hai icon mặt cười.

Tối đó trời đổ mưa cùng với từng đợt sấm sét, sáng sớm, Tịch Bạch rời giường đẩy mở cửa sổ liền cảm nhận được cảm giác mát mẻ đầu thu. Cô mặc áo khoác nhung vào.

Thời gian nghỉ giữa tiết, Ân Hạ Hạ vội vàng chạy vào phòng học, kích động nói với Tịch Bạch: “Tạ Tuỳ lần này thảm rồi, buổi sáng tới muộn bị hiệu trưởng bắt tại trận, hiện tại đang bị phạt đứng dưới mưa ở cổng trường a!”

Từ sau ngày Tạ Tuỳ vô duyên vô cớ tìm Tịch Bạch gây phiền toái về sau, Ân Hạ Hạ dường như coi anh thành kẻ địch, chỉ cần có tin tức không tốt nào về Tạ Tuỳ, cô sẽ hớn hở chạy tới nói cho Tịch Bạch.

Tịch Bạch quay đầu ngó ra ngoài cửa sổ.

Hạt mưa lớn vỗ phần phật vào những chiếc lá của cây ngô đồng ngoài cửa sổ.

Dầm mưa sao.

“Có thể xem như có người thu thập anh ta rồi!” Ân Hạ Hạ vô cùng khoái chí, “Anh ta thật tự cho rằng chính mình coi trời bằng vung hả.”

Tịch Bạch hỏi: “Tạ Tuỳ sao lại đến muộn?”

Hôm nay là ngày chào cờ, có lãnh đạo tuần tra, học sinh thông minh sẽ không làm bậy vào lúc này, Tạ Tuỳ càng sẽ không. Anh càng thâm trầm sành đời hơn so với những người khác, sẽ không cứng rắn va vào họng súng.

Ân Hạ Hạ không chút để ý nói: “Đại lão muộn còn cần lý do sao.”

Ngẫm lại cũng rất có lý.

Tan học, Tịch Bạch đeo cặp sách, cầm chiếc dù nhỏ viền hoa của cô đi tới cổng trường.

Sáng nay trời mưa, Đào Gia Chi bảo cô không cần đạp xe, để cô cùng chị gái ngồi xe về. Tịch Bạch không muốn ở cùng Tịch Phi Phi, mỗi lần cô ở cùng đám bạn thân kì kèo mè nheo rất lâu mới có thể ra khỏi cổng trường. Tịch Bạch cảm thấy thật lãng phí thời gian.

Cô một mình đi đến gần cổng trường mới thấy Tạ Tuỳ vẫn đang đứng phạt, đã gần tới trưa rồi. Anh đứng ở cửa phòng bảo vệ, mưa to ào ào trút xuống người anh, tóc đen ướt dán trên trán anh, mưa theo mi mắt anh rơi xuống, ánh mắt cũng bị xối nước không mở ra được. Cực kỳ chật vật.

Các học sinh đi qua chỉ trỏ, thấp giọng nghị luận.

Một đêm vào thu, gió mang theo hơi lạnh.

Áo thun mỏng của Tạ Tuỳ đều đã ướt đẫm dính ở trên người, lộ ra hình dáng cơ bắp mạnh mẽ của anh, nhìn qua có chút gợi cảm.

Nữ sinh cũng không dám nhìn anh nhiều.

Tịch Bạch đi tới lại dừng một chút, nơm nớp lo sợ đi lướt qua anh.

Mặc dù Tạ Tuỳ đã cảnh cáo cô, không cần xuất hiện trước mặt anh, Tịch Bạch cũng ngoan ngoãn nghe theo lời cảnh cáo của anh, đi đường đều tránh gặp anh. Có điều cô phải về nhà nha, đây cũng hết cách rồi.

Cô lẫn trong đám người, cúi đầu đi ra cổng trường, mong sao Tạ Tuỳ không thấy cô. Lại không nghĩ rằng, lúc đi qua bên cạnh anh, Tạ Tuỳ đột nhiên quăng cái túi gì đó vào trong ngực cô. Động tác mang theo chút thô bạo.

Tịch Bạch theo bản năng đưa tay nhận lấy, trên túi vải vẫn mang theo hơi ấm còn sót lại, nhưng lại không bị ướt mưa chút nào, hiển nhiên được anh bảo vệ rất tốt.

Cô mở miệng túi ra, phát hiện là một vài hộp thuốc giảm đau Ibuprofen.

Tịch Bạch kinh ngạc ngẩng đầu: “Cho… em?”

Tạ Tuỳ khó chịu lầm bầm nói: “Không muốn thì vứt đi, dám trả lại cho tôi thử xem, đánh chết em.”

Anh hung dữ nói xong, sải chân bỏ đi.

Bảo vệ trường học đuổi theo ra: “Này! Còn chưa cho em đi a! Tạ Tuỳ! Ai cho em đi hả! Đứng lại! Em đứng lại!”

Tạ Tuỳ cũng không quay đầu.

Tịch Bạch sững sờ nhìn mấy hộp thuốc kia, cả người đều đã mê mang rồi.

Cho nên… anh vì mua thuốc mới bị trễ sao?

——–

Buổi chiều, mưa to không có chút dấu hiệu dừng lại, rào rào, lá cây xanh biếc ngoài cửa sổ được gột rửa mới hoàn toàn, xanh mướt toả sáng.

Mùa thu và đông ở miền Nam chưa bao giờ nhiễm sắc vàng cam, bốn mùa vĩnh viễn như xuân hạ.

Tịch Bạch ngây ngốc nhìn ngoài cửa sổ, nghĩ tới Tạ Tuỳ làm sao có thể biết cô đau đầu không thoải mái, lại còn đưa cho cô một hộp Ibuprofen.

Đời trước Tịch Bạch vì thiếu máu, mỗi lần choáng váng đầu, Tạ Tuỳ đều đặt đầu cô giữa hai chân anh, giúp cô xoa bóp huyệt Thái Dương. Tay anh đã từng đánh bại những tuyển thủ quyền anh cấp cao nhất, tràn đầy máu tươi, cũng đặt tay trên vô lăng lướt qua những khúc ngoặt chết người, mà lúc anh nâng đầu xoa bóp cho cô, đầu ngón tay mang theo nhẹ nhàng chỉ thuộc về anh.

Toàn bộ đều cho cô.

Mãi đến khi giáo viên dạy Anh văn chỉ đích danh, Tịch Bạch mới hồi thần lại. Giáo viên tiếng Anh trực tiếp sử dụng tiếng Anh cực kỳ không khách khí hỏi cô, đi học thất thần rốt cuộc là đang nghĩ tới cái gì.

Tịch Bạch mở miệng cũng là một chuỗi câu tiếng Anh lưu loát, nói bản thân có chút không thoải mái, cho nên mới thất thần ngẩn người.

Lời nói ra ngay cả giáo viên Anh văn cũng ngây ngẩn cả người, trình độ tiếng Anh của cô lưu loát khiến người líu lưỡi, sử dụng khẩu ngữ cũng hoàn toàn không giống như học sinh cao trung phổ thông, ngược lại như là người đã sống nhiều năm ở nước ngoài.

Đời trước Tịch Bạch học đại học chuyên ngành phiên dịch, cho nên trình độ Anh văn của cô nói không chừng không tệ so với giáo viên Anh văn.

Sau khi cô nói xong, giáo viên Anh văn xem như tâm phục khẩu phục, chỉ có thể cho cô ngồi xuống, nói cô không thoải mái có thể đi tới phòng y tế. Tịch Bạch nói không sao, chỉ là di chứng thiếu máu, bản thân từ từ sẽ khoẻ lại.

Bạn học chung quanh kinh ngạc nhìn Tịch Bạch, ngay cả người đứng nhất khoá Anh văn cũng ngây ngẩn cả người. Tịch Bạch nói tiếng Anh lưu loát, hoàn toàn không giống ngày thường cùng bạn học học tập, khẩu ngữ của cô thật tốt quá đi.

Giáo viên Anh văn phiên dịch lại lời của cô, các học sinh nhao nhao quay đầu nhìn Tịch Bạch với ánh mắt đồng tình.

Tịch Bạch đương nhiên cũng chỉ là thuận miệng nói, không nghĩ tới giáo viên Anh văn lại dịch lại lời của cô. Cô càng không muốn bạn học xunh quanh đồng tình.

Sau khi tan học, An Khả Nhu ngồi sau bạn học đứng đầu môn Anh văn đột nhiên làm khó dễ:  “Chị gái giả bộ, không nghĩ tới em gái còn ra vẻ hơn chị gái.”

Tịch Bạch quay đầu, An Khả Nhu đang hất cằm nhìn cô, trên mặt tràn ngập khinh miệt.

Trước khi An Khả Nhu xảy ra xung đột với Tịch Phi Phi, liên đới theo cũng bắt đầu chán ghét Tịch Bạch, ở trong lớp ngáng chân Tịch Bạch không phải lần một lần hai. Tịch Bạch cũng không để ý cô.

Có điều Ân Hạ Hạ tức giận, ra mặt thay Tịch Bạch: “Cậu nói cái gì vậy, đừng cho là tụi tớ nghe không được!”

“Nói Tịch Bạch của cậu đó.” An Khả Nhu chỉ tên nói họ: “Không phải chỉ vài câu tiếng Anh sao, khoe khoang cái gì.”

“Bạch Bạch của tụi tớ tiếng Anh hơn cậu, không phục hả, ráng chịu đi!”

“Ai nói tiếng Anh cậu ấy tốt hơn tớ! Điểm Anh văn học kỳ của cậu ấy còn không bằng tớ a! Không biết học được mấy câu khẩu ngữ đã khoe khoang trong lớp, thực ghê tởm.”

“Miệng cậu thực bẩn!”

“Ân Hạ Hạ, thấy người ta là tiểu thư nhà giàu, cậu vội vàng ôm đùi cậu ấy, quả thật ghê tởm.”

“Cậu… cậu nói bậy nói bạ!”

Ân Hạ Hạ tức giận đến mặt đỏ bừng, Tịch Bạch đưa tay lôi tay áo Ân Hạ Hạ, quay đầu nhìn An Khả Nhu: “Khuyên cậu không cần chọc tớ.”

“Ồ, còn uy hiếp tớ! Tớ thích trêu chọc cậu đấy thì sao nào! Chị cậu tớ cũng dám chọc, tớ còn không thể chọc giận cậu hả?”

An Khả Nhu đi đến trước mặt Tịch Bạch, nắm chiếc cằm nhỏ gầy của cô lên, gắt gao siết mặt cô, uy hiếp nói: “Tớ có thể khiến chị gái cậu vào bệnh viện, bóp chết cậu giống như bóp chết một con kiến mà thôi.”

Có bạn học báo giáo viên chủ nhiệm lớp, chủ nhiệm lớp đúng lúc đuổi tới, trách cứ An Khả Nhu, ngăn trở một trường phong ba.

Sự thực chứng minh, ứng xử cần phải cho mình con đường lui.

Tịch Phi Phi dưỡng thương xong quay lại trường học, chuyện thứ nhất cô làm là đi tìm An Khả Nhu tính sổ. Hiện tại vũ khí có tính sát thương nhất của Tịch Phi Phi chính là đoàn fan khổng lồ của cô, cho nên cô cập nhật Weibo —

‘Mình nghĩ thật lâu, vẫn quyết định thẳng thắn với fan của Phi Phi, chuyện ngày ấy cũng không phải ngoài ý muốn, mà vì tớ cùng bạn học @Khả Khả Nhu xảy ra chút tranh cãi cùng tranh chấp, lúc này mới xảy ra chuyện. Dưới sự hoà giải của giáo viên, chúng tớ bắt tay giảng hoà, chuyện này tớ cũng có sai, đã nhận lỗi với cô ấy, mọi người không nên truy cứu. Yêu mọi người – [thả tim].’

Tịch Bạch đọc thấy bài viết này của Tịch Phi Phi trên Weibo liền biết An Khả Nhu xong rồi.

Quả nhiên, bình luận của Weibo này lập tức thay đổi phong cách bình luận ấm áp sang một kiểu rõ ràng mà mắng chửi An Khả Nhu.

‘Fuck, đây là người nào… Phi Phi của chúng ta là người bệnh, cô còn lương tâm không!’

‘Thương bảo bối Phi Phi, cậu bị hại lại còn giải thích giúp người hại mình, đây là đạo lý gì!’

‘Cầu bạn làm người bình thường đi.’

‘Ông đây thật muốn làm thịt cái đồ đê tiện này, thay cha mẹ cô ta quản giáo cô ta thật tốt!’

‘Muốn giết người sao! Cái đồ đê tiện này không phải bạn học Phi Phi.’

..

Tịch Bạch vào Weibo của An Khả Nhu, Weibo của An Khả Nhu cũng giống các cô gái ngây thơ khác, thích cập nhật chút món ăn cùng ảnh tự sướng, có điều từ sau khi gặp chuyện không may, cô đã xóa hết toàn bộ nội dung và ảnh chụp trên Weibo trước, đồng thời đóng khu vực bình luận.

Mấy ngày nay, An Khả Nhu thậm chí không lộ diện ở trường học, làm như vậy là chính xác, bởi vì mấy ngày kia ngoài cổng trường sẽ thấy một vài nam nữ trẻ tuổi mặt mũi xa lạ.

Tịch Bạch hoài nghi, các cô đều là nhóm fan của Phi Phi đến tìm An Khả Nhu.

Gia cảnh An Khả Nhu giàu có, cũng là tiểu thư được nuông chiều từ bé, cô vẫn rất chán ghét Tịch Phi Phi, không quen nhìn cô ra vẻ dối trá.

Lần đó ở lớp thể dục, cô cũng thuận miệng cười cợt Tịch Phi Phi vài câu. Tịch Phi Phi tâm cao khí ngạo, phàm là việc không cam lòng, chủ động đề xuất muốn so tài nhảy cao với cô, lúc này mới xảy ra chuyện.

Bài đăng Weibo kia của Tịch Phi Phi, lời nói ám chỉ, ở bên ngoài thì khách khách khí khí, nhưng trên thực tế cô đổ hết lỗi lên người An Khả Nhu, thậm chí ám chỉ fan, cô phải cúi đầu xin lỗi An Khả Nhu.

Nhóm fan bảo vệ chủ lập tức liền bùng nổ.

Còn về phần fan có hành vi bạo lực trên internet kia đã có thể không quan hệ gì với Tịch Phi Phi, cô thậm chí còn khuyên bạn bè trên mạng bình tĩnh, không cần vì cô mà tổn thương người khác. Thế nhưng lời cô nói là như thế, bạn bè trên mạng lại càng điên cuồng chửi rủa không ngừng.

Thủ đoạn Tịch Phi Phi hướng dẫn fan, đời trước Tịch Bạch đã lĩnh giáo vô cùng đau đớn.

Nhưng mà chuyện này xảy ra ba ngày sau, An Khả Nhu đột nhiên đăng Weibo, ở trong Weibo, cô oán giận lên án hành vi ác liệt của Tịch Phi Phi, đồng thời, cô cũng lôi Weibo Tịch Bạch ra.

‘Các người cho rằng cô ta là người tốt sao! Cô ta căn bản chính là ác ma hút máu người, các người hỏi em gái Tịch Bạch của cô ta thử xem @Tân tiểu Bạch bé nhỏ. Tịch Bạch không làm gì sai, nhiều năm như vậy vẫn bị Tịch Phi Phi điên cuồng hút máu, Tịch Phi Phi căn bản là kẻ lừa đảo, cô ta lừa gạt mọi người!’

Weibo này vừa đăng, An Khả Nhu nghênh đón một đợt mắng chửi điên cuồng mới. Đồng thời cũng có rất nhiều người chờ đợi Tịch Bạch trả lời.

Tịch Bạch đặt điện thoại di động xuống, mặt không chút thay đổi tiếp tục nghe giảng bài.

<< Chương Trước II Chương Sau >>

0 0 vote
Article Rating
 
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Đừng ăn cắp công sức của người khác. Hãy làm một người văn minh.
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x