Có không giữ, mất đừng tìm

Ngọt Ngào Hóa Thô Bạo Trong Anh – Chương 7: Em Đau Lòng Tôi

An Khả Nhu cùng đường, vì thế quẹo đến chỗ Tịch Bạch, hy vọng cô giúp giải thích.

Hiện tại, lượng fan trên Weibo Tịch Bạch cơ hồ là tăng theo cấp số nhân, vô số bạn trên mạng hỏi Tịch Bạch, nói cô giải thích một phen chuyện hút máu, thậm chí có vài người trên mạng váng đầu lớn tiếng chất vấn cô, vì sao lại cùng một giuộc với An Khả Nhu hãm hại chị gái mình.

Weibo Tịch Phi Phi có mấy trăm vạn fan, nhưng không phải tất cả mọi người đều quan tâm chuyện Tịch Phi Phi bị ức hiếp, bạn trên mạng tuổi tác lớn hơn không nói một từ về chuyện này, kích động giậm chân đều là các fan trẻ tuổi dễ dàng bị kích động.

Chỉ mới một ngày, lượng fan Weibo của Tịch Bạch đạt tới bốn vạn.

Bạn bè trên mạng đều đợi Tịch Bạch trả lời. Có điều phải để cho bọn họ thất vọng rồi, Tịch Bạch sẽ không đáp lại bất kỳ chuyện gì.

Thứ nhất An Khả Nhu đã từng chó điên cắn loạn nhằm vào cô; thứ hai, bây giờ còn quá sớm.

Trọng sinh trở về, Tịch Bạch vô cùng khắc sâu một đạo lý, bạn có thể nói ra uất ức cũng không được xem là uất ức, mà là biện giải, chỉ có người khác cảm thấy được bạn uất ức, mới thật là uất ức.

Cho nên cô sẽ không giống như đời trước đi tố khổ như vậy.

Trong lòng Tịch Phi Phi có chút sợ hãi, Weibo Tịch Bạch hiện tại bị rất nhiều fan phát hiện, cô cực kỳ lo lắng em gái có thể nói ra lời tổn hại hình tượng của cô.

Có điều may mắn là Weibo Tịch Bạch vẫn im lìm, cũng không đáp lại An Khả Nhu.

Weibo Tịch Bạch đăng đều là nội dung tích cực tốt đẹp, ví dụ như đến nhà bạn thân chơi, hoặc là đi dạo phố uống trà sữa các loại… Mặc dù thỉnh thoảng biểu lộ việc không muốn truyền máu, nhưng lời nói không hề kịch liệt, cũng không nói xấu Tịch Phi Phi, đối với cô không có bất kỳ ảnh hưởng xấu nào.

Tịch Phi Phi an tâm, quan hệ giằng co với Tịch Bạch cũng dịu đi không ít, lại bắt đầu dối trá hỏi han ân cần, quan tâm cô đủ điều.

Cha mẹ nhìn thấy tình cảnh như vậy tự nhiên trong lòng tràn đầy vui mừng.

Nửa tháng sau, cha mẹ An Khả Nhu tới cửa, tự mình giải thích với Tịch Phi Phi, hy vọng cô có thể thả cho con gái mình một đường. Hiện tại An Khả Nhu cả ngày thần bí lẩm nhẩm, bác sỹ nói có khả năng xuất hiện khuynh hướng trầm cảm.

Toàn bộ chuyện này đều do Tịch Phi Phi ban tặng, cha mẹ An Khả Nhu hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng vì con gái nhà mình có thể đi ra khỏi đoạn ác mộng này, bọn họ vẫn phải ưỡn mặt tới cửa, tự mình nói xin lỗi Tịch Phi Phi.

Tịch Phi Phi nhận sự giải thích của người lớn, ra mặt trấn an nhóm fan xao động, nói chuyện này chỉ là hiểu lầm, hiện tại An Khả Nhu đã biết sai, hy vọng nhóm fan không cần công kích cô ấy, để cho chuyện này qua đi.

Nhóm fan mắng mấy ngày rốt cuộc không chửi nổi nữa, ổn định lại, An Khả Nhu cũng xoá sạch bài đăng Weibo về Tịch Bạch, chuyện này cuối cùng chấm dứt.

Nửa tháng sau, An Khả Nhu quay lại trường học, tính cách rộng rãi vốn có trở nên có chút tối tăm.

Bình an vô sự đến tuần cuối tháng 9, Tạ Tuỳ cùng mấy người bạn thân đi ra phòng học, đi ngang qua nhà giữ xe đạp mới sửa lại.

Mấy học sinh nam không có mắt chạy qua như một trận gió, làm đổ một loạt xe đạp, phản ứng dây chuyền ầm ầm, làm người qua đường giật mình quay đầu lại nhìn.

Tạ Tuỳ xoa xoa lỗ tai, nghiêng đầu liền nhìn thấy một chiếc xe đạp màu hồng phấn ngã trên đất. Chiếc xe thuộc dạng gấp được, thân xe được lau sạch sẽ, trước xe còn gắn một chiếc giỏ xe màu trắng.

Mấy học sinh nam mặc áo thun hoàn toàn không phát hiện ra hành vi vô tâm của mình, vui cười đùa giỡn rời khỏi, không nghĩ tới Tạ Tuỳ đột nhiên nghiêng người, chặn đường bọn họ.

Mấy người phòng bị hỏi: “Làm gì thế?”

Tạ Tuỳ nhìn qua chiếc xe màu hồng phấn kia, mặt lạnh lùng nhíu mày lại, tiếng nói trầm thấp mà băng lãnh —

“Dựng lại.”

Cậu trai mặc áo thun đen ngượng ngùng nói: “Cậu quản nhiều quá rồi đó.”

Tạ Tuỳ hơi nghiêng đầu, lắc lắc cổ một lần, động tác hơi có chút ương ngạnh.

“Đừng để tôi lặp lại lần thứ hai.”

Cậu con trai mặc áo thun đen biết không thể trêu vào Tạ Tuỳ, trong lòng vô cùng rụt rè, chỉ có thể dịu xuống, đi đến bên lán xe đạp, dựng từng chiếc xe đạp ngã lên.

“Như vậy được chưa.”

Tạ Tuỳ kêu cậu ta tránh đường ra, giọng nói bình tĩnh lại mang theo không giận tự uy–

“Nhìn đường chút.”

Đợi mấy đứa con trai sau khi rời đi, Tùng Dụ Châu đi bộ đến trước xe đạp, lần mò quan sát một hồi: “Để em dùng hoả nhãn kim tinh nhìn xem, xe này là… của con gái?”

Tạ Tuỳ không để ý đến anh, móc ra một chiếc khăn tay từ trong cặp, lau bụi đất dính trên yên xe.

“Không thể nào! Chỉ là một chiếc xe đạp lại phiền lão nhân gia tự mình lau, giao cho em được rồi.”

Tùng Dụ Châu muốn tiếp nhận khăn tay, Tạ Tuỳ đẩy anh ra, “Không cần.”

Khoé mắt Tùng Dụ Châu mang ý cười, ôm cánh tay cùng mấy người anh em dựa ở bên cạnh xem náo nhiệt: “Tuỳ ca, giỏ xe em ấy hình như bị lệch.”

Tạ Tuỳ đi đến trước kiểm tra, giỏ xe thật đúng là bị cong vẹo. Cái này dễ, bẻ thẳng là được.

Anh đưa tay bẻ, ‘rắc’ một tiếng, giỏ xe mẹ nó lại rơi xuống rồi!

Tạ Tuỳ nhìn giỏ xe trong tay, lại ngẩng đầu nhìn mấy anh em, khoé miệng giật giật.

Tùng Dụ Châu vẻ mặt cũng lờ mờ: “Này… Tuỳ ca không hổ là quyền vương, tay khỏe ghê à.”

Thật khéo vào lúc này, Tịch Bạch đeo cặp sách từ phòng học đi ra, dừng lại bên cạnh chỗ đậu xe. Giỏ xe của cô còn đang trong tay Tạ Tuỳ.

“…”

Bị cặp mắt tối đen như mực kia của cô nhìn, Tạ Tuỳ không sợ trời không sợ đất trong nháy mắt đột nhiên con mợ nó chột dạ rồi.

“Tạ Tuỳ, vì sao anh phải làm như vậy?”

Giọng nói Tịch Bạch hơi khàn khàn, giọng điệu giống như biểu tình của cô vậy, bình tĩnh.

Không biết vì sao, Tạ Tuỳ cực kỳ thích nghe cô gọi tên anh, Tạ Tuỳ, Tạ Tuỳ, giọng điệu cực kỳ trầm, nhưng mang theo cảm xúc thật sự đặc biệt.

“Tôi…”

Cái gì cũng có thể vứt, thể diện thì không.

Tạ Tuỳ lập tức lạnh mặt, hung ác nói: “Thứ đồ chơi rách nát gì thế này, cản đường ông đây.”

Anh nói xong, lại ném giỏ xe ra ngoài, giỏ xe lăn vài vòng trên đất, lăn tới dưới chân Tịch Bạch, càng thêm méo mó.

Tùng Dụ Châu giật giật khoé miệng, gian nan nuốt nước miếng.

Đại ca à, theo đuổi con gái không phải giống anh vậy nha!

Tịch Bạch trơ mắt nhìn giỏ xe lăn đến bên chân, cô ngồi xổm người xuống đất nhặt giỏ lên, phủi phủi bụi đất, không nói một lời đi đến bên cạnh xe, thử đặt nó lên trên đầu xe.

Tạ Tuỳ thấy bộ dáng không nóng không lạnh của cô, có chút khó chịu, “Em thử tức giận với ông đây xem?”

Tịch Bạch thành thật nói: “Em sợ anh đánh em.”

“Mẹ nó, sao em lại cảm thấy ông đây muốn đánh em.”

Tịch Bạch ngẩng đầu, con ngươi đen nhánh quét về phía anh: “Anh đụng xe vào em.”

Yết hầu Tạ Tuỳ lên xuống, thật lâu sau, tầm mắt anh nhìn sang một bên, kìm nén thật lâu, cũng không thể kìm nén một câu thực xin lỗi.

Tạ Tuỳ khi nào thì nói xin lỗi với người khác vậy.

Tịch Bạch thấy giỏ thật sự không gắn lại được, chỉ có thể từ bỏ, đặt giỏ ở yên sau xe, dù sao bên ngoài trường học cũng có chỗ sửa xe. Tịch Bạch đẩy xe rời khỏi, lúc đi qua bên người Tạ Tuỳ, Tạ Tuỳ đột nhiên đưa tay đặt lên vai cô.

Quần áo bằng chất vải chiffon cực kỳ mềm, cũng cực kỳ mỏng, anh thậm chí xuyên qua chất liệu may mặc chạm đến đầu vai cô.

Mặt trời chói chang, nhiệt độ cực kỳ ấm, gió cực kỳ hanh.

Anh phát giác lòng bàn tay mình có chút ẩm ướt, kinh ngạc nhìn tay mình, bật thốt: “Em sao lại ướt như vậy?”

Lời vừa hỏi ra đám con trai phía sau lập tức lộ ra nụ cười xấu xa hứng thú.

Câu hỏi của anh mang nghĩa khác rồi.

Đôi má Tịch Bạch trở nên đỏ hồng, thể chất của cô không giống mấy bạn nữ khác, cho dù là giữa hè, thân thể các bạn nữ khác đều sẽ không ra nhiều mồ hôi. Nhưng cô cho dù là trong ngày mùa đông, chỉ cần nhiệt độ không khí lên cao cô sẽ đổ mồ hôi. Cho nên mỗi ngày cô đều tắm, cho dù như vậy, vẫn không chống đỡ được thân thể ‘ẩm ướt’ này của cô.

Đời trước, Tạ Tuỳ cũng hỏi cô vì sao, vì sao thân thể em lại ướt như vậy? Tịch Bạch sẽ khuất nhục cắn răng, cô mới sẽ không nói cho Tạ Tuỳ, lúc trời nóng, cô thật sự rất muốn…

Thế nhưng Tạ Tuỳ bị thương ở phần dưới lại không thể.

Tịch Bạch nhạy cảm lui về sau hai bước, bởi vì chỗ đậu xe chật hẹp, cô lại đẩy xe, suýt nữa trượt chân.

Tạ Tuỳ vội vàng đưa tay nắm cô lại, cái nắm này cô trực tiếp bị Tạ Tuỳ kéo vào trong lòng, đầu nện thẳng vào trong lồng ngực rắn chắc của anh. Hơi thở tràn đầy hương vị thân thể anh, đó là mùi bạc hà nhàn nhạt, khiến cho cô nhớ tới ngày hè nóng hôi hổi.

Anh chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng, thân thể cực kỳ nóng, Tịch Bạch cảm nhận được độ rắn chắc của cơ bắp anh.

Cô lập tức tránh anh ra, phòng bị lui về sau.

Tạ Tuỳ nhìn tay mình như bôi nước, cột sống sau lưng anh thoáng run rẩy. Cơ thể của cô cũng quá ướt đi. Tịch Bạch cho rằng anh sợ bẩn, đỏ mặt, cắn răng đẩy xe rời đi. “Anh đừng chạm vào em.”

Tạ Tuỳ nhìn bóng lưng cô, trái tim đập nhanh như muốn nổ tung.

————

Tịch Bạch thầm mắng Tạ Tuỳ, mãnh liệt không phân rõ phải trái, có điều cẩn thận suy nghĩ, anh có khi nào nói lý, cho tới bây giờ đều càn quấy như thế. Cô đẩy xe đạp đến bên ngoài tiệm sửa xe, “Chú ơi, chú xem giỏ xe này có thể gắn lại không?”

Người thợ sửa xe mang chiếc tạp dề tối như mực đi tới, nhận chiếc giỏ xe của Tịch Bạch nói: “Giỏ xe của con bị biến dạng không gắn lại được, đổi cái mới đi, chỗ này của chú kiểu giỏ gì cũng có, con chọn một cái đi.”

“Không thể sửa sao?”

“Không sửa được, đã hư thành cái dạng gì rồi.”

“Vậy làm mới thì bao nhiêu tiền.”

“50, 70, con muốn tốt một chút cũng có, 120.”

“Vậy cũng mắc quá à.”

Nhà Tịch Bạch tuy không thiếu chút tiền ấy nhưng cô quyết định muốn trước tuổi 23 phải độc lập về kinh tế, cho nên ngày thường sẽ không xài tiền bậy bạ, tiền tiêu vặt sinh hoạt phí gì gì đó, tất cả đều tiết kiệm, có thể dành được một phần chính là một phần. Ngay tại lúc Tịch Bạch xoắn xuýt, người con trai đã đi tới, nhặt chiếc giỏ thiết trên đất lên, không nói gì tiện tay đẩy xe đạp Tịch Bạch rời đi.

“Haizz!” Tịch Bạch đuổi theo, đè lại đầu xe: “Tạ Tuỳ, anh làm gì thế?”

Tạ Tuỳ nghiêng đầu nói: “Tôi dẫn em tới một chỗ có thể sửa.”

Tịch Bạch bán tín bán nghi theo sát Tạ Tuỳ, đi bên cạnh anh. Vóc dáng anh cao lớn, giúp cô đẩy chiếc xe đạp nhỏ màu hồng phấn nhìn qua rất không hợp. Đi được vài km thôi, Tịch Bạch thật sự nhịn không được hỏi: “Chỗ nào có thể sửa?”

“Nói nhiều như vậy.”

Tịch Bạch dừng một chút, quyết định từ bỏ. Anh không muốn nói chính là không nói, tính tình thất thường, không cho phép ai tìm hiểu tâm tư của anh.

Cô im lặng vài phút, lại nghĩ tới một chuyện khác, nhịn không được hỏi: “Tạ Tuỳ, vì sao anh đưa thuốc giảm đau cho em?”

“Không biết.”

“Ồ…, vậy… cảm ơn.”

“Im miệng.”

“…”

Anh chính là một quái nhân như thế này, Tịch Bạch đã từ bỏ nói chuyện với anh rồi.

Tạ Tuỳ đẩy chiếc xe đạp lên đường đi bộ trên cầu lớn Trường Giang, bên trái là đường xe chạy không ngừng, mà bên phải là mặt sông gợn sóng mãnh liệt. Gió sông rất to, thổi mái tóc cắt ngang của c lất phất tung bay, lướt qua chóp mũi cô, ngưa ngứa. Cô đưa tay vuốt lại, nghiêng đầu phát hiện Tạ Tuỳ đang nhìn cô.

Tạ Tuỳ bị bắt gặp lập tức quay đầu, giả bộ nhìn thẳng phía trước.

Tịch Bạch thấy bên tai trái anh đeo bông tai đá đen bị ánh mắt trời chiếu sáng chói mắt, rất đẹp. Con trai đeo bông tai cực kỳ ẻo lả, nhưng anh thì không, khí chất của anh thật cứng, bông tai cũng có thể mang ra hương vị đàn ông độc đáo của anh.

“Đã đi qua sông rồi, rốt cuộc anh dẫn em đi đâu vậy.”

Tạ Tuỳ vẫn không nói lời nào, sau khi qua sông, anh dừng xe đạp ở một tiệm sửa xe trên mặt tiền cuối chân cầu. Tịch Bạch đánh giá cửa tiệm, cửa tiệm nằm ở bên cạnh ngã tư đường đầu cầu, rất bụi, có điều vị trí coi như không tệ. Trong cửa tiệm dựng hai chiếc xe siêu tốc độ nhìn cực kỳ ngầu, có mấy người công nhân đang bận rộn dưới gầm xe.

“Tiểu Tuỳ đến rồi.”

“Ừm.”

Tạ Tuỳ quen thuộc đi vào, lấy ra một cái kẹp, dây kẽm các loại, ngồi xổm người xuống nghịch cái rổ xe một lúc, sau đó treo rổ lên đầu xe, dùng dây thép cố định lại, thậm chí còn lấy dụng cụ hàn điện ra, hàn tóe lửa.

Tịch Bạch không yên hỏi: “Như vậy có được không?”

Tạ Tuỳ hoàn toàn không để ý đến cô, hàn giỏ thiết trên đầu xe.

“Ông kia lừa em.” Anh mở miệng nói: “Có thể sửa lại, ông ta lại lừa em mua mới.”

“Ồ…”

“Về sau xe hư, có thể tới tìm tôi.” Anh dừng một chút, lại bổ sung thêm: “Tìm người khác sẽ bị hố.”

Tịch Bạch không biết Tạ Tuỳ còn có tay nghề này, cô chỉ biết anh sẽ đua xe, không nghĩ tới còn có thể sửa xe đạp. Giỏ xe chắc chắn treo vào trên đầu xe.

“Tạ Tuỳ, đây là nhà anh hả?” Tịch Bạch nhìn tiệm xe này, bên ngoài tiệm rất lớn, bên trong có không ít xe đang làm.

“Không phải.” Tạ Tuỳ thản nhiên nói: “Tôi làm công ở trong này, bao ăn ở.”

“Ồ.” Cô thiếu chút nữa đã quên, Tạ Tuỳ xuất thân ở tầng thấp nhất, rất nghèo.

Không biết vì sao trong lòng Tịch Bạch có phần chua xót, kỳ thật sớm biết anh cực khổ, nhưng biết là biết, tận mắt nhìn thấy lại là cảm giác khác.

Tạ Tuỳ tâm tư nhạy cảm cỡ nào, liếc mắt một cái liền nhìn ra thiếu nữ đang nghĩ gì trong đầu.

Sắc mặt anh âm trầm: “Khinh thường ông đây?”

Tịch Bạch lắc đầu liên tục, không phải!

Cô có lẽ sẽ khinh thường Tịch Phi Phi giả dối, An Khả Nhu hung hãn, thậm chí cha mẹ vô năng và bất công. Trên thế giới này, người duy nhất cô sẽ không khinh thường chính là Tạ Tuỳ.

Kỳ thật Tạ Tuỳ cũng là cố ý hù doạ cô, anh có thể cảm nhận được, Tịch Bạch không giống mấy cô gái khác, trong mắt cô lộ ra ấm áp cùng xinh đẹp, làm anh kìm lòng không đậu muốn tới gần.

“Tôi đây biết rõ.”

Tịch Bạch vội hỏi: “Anh biết cái gì rồi!”

Thiếu niên cúi đầu, khoé miệng gợi lên mỉm cười: “Em đau lòng tôi.”

<< Chương Trước II Chương Sau >>

0 0 vote
Article Rating
 
Subscribe
Notify of
guest
5 Comments
oldest
newest most voted
Inline Feedbacks
View all comments
Chuotkik
Chuotkik
February 11, 2020 5:33 PM

Liêm sỉ đâu anh. Em đau lòng tôi đồ hả.hihi

Annie
March 31, 2020 12:28 AM

Bá đạo đâu rồi anh… làm hư đồ phải đền đấy 🤭

Momo
Momo
March 31, 2020 10:47 PM

E chir có một chút góp ý nhỏ nhoi thôi ạ.
Mấy học sinh nam k có mắt như một trận gió chạy qua -> …mắt chạy qua như một trận gió
Làm giật mình người qua đường…-> làm người qua đường giật mình quay đầu nhìn lại.
Cảm ơn chủ nhà vì đã edit ạ ^~^

Momo
Momo
April 1, 2020 9:06 AM
Reply to  tuphuongcoc

Không có gì ạ hihi😁

Don`t copy text!
5
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
%d bloggers like this: