Có không giữ, mất đừng tìm

Boss Đại Nhân, Xin Dừng Bước – Chương 59: Dọn Đến Nhà Tôi

“Chuyện gì?”

Lâm Thiển Y nghiêng đầu, có chút không hiểu. Vẻ mặt người đàn ông này sao lại thối đến vậy, giống như cô thiếu anh mấy trăm vạn vậy, mệt cô khi nãy còn cảm thấy anh đẹp trai.

“Tôi hỏi người đàn ông đó là ai?”

Hạ Minh Duệ anh trước giờ có ai có can đảm không đếm xỉa gì tới lời của anh chứ?

“À, giữa chúng tôi không có bất kỳ quan hệ gì, anh không nên hiểu lầm!”

Có thể nhìn thấy gương mặt chù ụ của Hạ Minh Duệ, âm tình bất định nhìn chằm chằm cô, trong lòng nhất thời không kiểm soát được, trái tim nhỏ bé đập thình thịch liên hồi, đôi mắt to lấp lánh nước càng thêm mờ mịt, tay chân luống cuống.

Lâm Thiển Y buông đôi tay đang kéo cổ áo của mình chuyển thành níu lấy cổ áo Hạ Minh Duệ, vẻ mặt nóng nảy cộng thêm hốt hoảng

“Cái đó, chúng tôi thật không có gì cả, đều là chuyện đã qua, thật đó!”

Lâm Thiển Y chỉ thiếu chút nữa là vỗ ngực bảo đảm, nhưng cô cũng không phát hiện sắc mặt Hạ Minh Duệ khi nghe cô giải thích đã không giống sự âm trầm kinh khủng lúc trước.

“Vậy trước kia hai người có quan hệ gì?”

Trên thực tế Hạ Minh Duệ đã lờ mờ đoán được quan hệ giữa hai người họ, anh chỉ bất quá muốn Lâm Thiển Y xác nhận một lần mà thôi.

“Anh ta là bạn trai tôi!”

Giọng nói Lâm Thiển Y rất thấp, dường như sợ Hạ Minh Duệ hiểu lầm, sau đó lại lập tức bổ sung một câu.

“Nhưng chúng tôi đã chia tay rồi!”

Sau khi nói xong cô liền mở một con mắt, hí mắt len lén quan sát sắc mặt Hạ Minh Duệ.

Hạ Minh Duệ không mở mắt, trong lòng đã không còn tức giận như trước, ngược lại có chút buồn cười, nhưng trên mặt như cũ vẫn lạnh nhạt.

“Vậy hơn một trăm vạn kia là trả thay ai?”

Lâm Thiển Y sửng sốt, không biết giải thích sao, cái gì hơn một trăm vạn? Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt Hạ Minh Duệ mới vừa rồi hoà hoãn nay lại lạnh lùng trở lại, cô giật mình rùng mình một cái.

“Anh nói chuyện ở bệnh viện ư?”

Cô cẩn thận hỏi.

“Chứ em cảm thấy tôi đang nói chuyện gì?”

“À…”

Lâm Thiển Y nuốt nước miếng một cái, có chút chột dạ, nếu cô nói bác Hứa trong bệnh viện là mẹ của tên cặn bã kia, Hạ Minh Duệ có thể hay không chém cô?

Sắc mặt Hạ Minh Duệ càng đen, ở cô ấp a ấp úng nửa ngày, rốt cục không chịu nổi áp lực to lớn từ anh, liền nhỏ giọng thành thật khai báo.

“Cái đó, người trong bệnh viện chính là mẹ Hứa Hạo Trạch!”

“Hứa Hạo Trạch là ai?”

Mắt phượng hẹp dài của Hạ Minh Duệ chăm chú nhìn chằm chằm Lâm Thiển Y, bên trong nồng đậm ý vị nguy hiểm

“Ha ha…”

Lâm Thiển Y cười có chút miễn cưỡng, ánh mắt dời đến người đàn ông đối diện.

“Đừng nói với tôi đó là tên khốn kia?”

Hạ Minh Duệ ngoài cười nhưng trong không cười, vì Lâm Thiển Y sửa lại một chút tóc.

Vẻ mặt Hạ Minh Duệ thoạt nhìn rất bình thường, nhưng cô cảm thấy có chút sợ hãi, nhưng đây vốn dĩ là sự thật, cho nên Lâm Thiển Y im lặng gật đầu.

“Hai người các người đúng thật là tình thâm ý nặng, em vì hắn ta không tiếc bán mình, chỉ vì kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ hắn?”

Hạ Minh Duệ có được đáp án, con ngươi trong nháy mắt lạnh xuống.

“Không phải vậy, không phải như thế!”

Lâm Thiển Y muốn giải thích lại bị Hạ Minh Duệ không thương tiếc đẩy ngã, mông nhỏ trong nháy mắt đau đớn nhắc nhở cô lần này Hạ Minh Duệ thực sự tức giận.

Hạ Minh Duệ đi tới bên cạnh Hứa Hạo Trạch, nhặt tấm thẻ vàng lên. Nếu như anh nhớ không lầm, đây là của anh, là anh đưa cho Lâm Thiển Y, mà người phụ nữ này không biết điều lại cư nhiên đem đồ anh cho đưa cho người khác?

Nhìn Hạ Minh Duệ đi tới cạnh mình, sắc mặt Hứa Hạo Trạch có chút khó coi. Người đàn ông này vừa nhìn đã biết không phải loại có thể trêu chọc được, xem ra con đàn bà thối Lâm Thiển Y này thật sự được người giàu có bao.

“Hừ, đồ của tôi trước giờ đều không thích bị người khác lấy, nhất là đàn ông!”

Hạ Minh Duệ đem tấm thẻ vàng nhặt lên kẹp ở giữa ngón tay thon dài, chà xát ở cổ áo Hứa Hạo Trạch, dáng vẻ rất là ghét bỏ, sau đó cũng không thèm nhìn ném tới cho Lâm Thiển Y.

“Cô gái nhỏ, lần sau dám đem đồ tôi đưa cho người khác thì không may mắn như hôm nay đâu, hậu quả em tự hiểu được!”

Liếc mắt nhìn Lâm Thiển Y vẫn như cũ ngã ngồi trên đất, tầm mắt Hạ Minh Duệ lần nữa chuyển tới trên người Hứa Hạo Trạch.

“Hứa Hạo Trạch phải không? Tôi không quan tâm trước đây anh cùng Lâm Thiển Y là quan hệ gì, nhưng bây giờ cô ấy là người phụ nữ của tôi! Mà con người tôi đây ghét nhất người khác tự tiện đụng vào đồ của mình, anh tự giải quyết cho tốt đi!”

Hạ Minh Duệ vỗ vỗ gương mặt Hứa Hạo Trạch, gương mặt khí phách, trong con ngươi thiêu đốt chính là sát khí, nếu như thật có lần sau anh không ngại để cho tên đàn ông chướng mắt này biến mất.

Sau đó anh vỗ tay một cái, mặt ra vẻ không sao, nhìn cũng không nhìn Hứa Hạo Trạch đang ngây ngốc, mà đi tới bên người Lâm Thiển Y.

“Lo lắng làm cái gì, cùng tôi về nhà!”

Liếc Lâm Thiển Y đang ngây ngốc một cái, Hạ Minh Duệ mặt không thay đổi xoay người, hai tay lười biếng đút vào túi quần tây, giống như mới vừa rồi không hề có chuyện gì xảy ra.

“Ừm, đã biết!”

Lâm Thiển Y từ dưới đất đứng lên, cầm lấy túi xách, một đường chạy chậm đuổi theo cước bộ Hạ Minh Duệ, giống như đứa con nít vừa làm sai chuyện gì, không dám nói tiếng nào.

Suốt chặng đường, Lâm Thiển Y cùng Hạ Minh Duệ giống nhau, đều không thèm liếc mắt một lần tới Hứa Hạo Trạch đang chật vật, giống như anh chẳng qua chỉ là một người không quan trọng gì.

Mãi cho đến khi không thấy bóng dáng hai người, Hứa Hạo Trạch mới ngẩng đầu lên, gương mặt dữ tợn. Anh mới vừa rồi là sợ thật, bởi vì sát khí trên người người đàn ông kia là thật muốn giết mình.

Lâm Thiển Y cô được lắm, anh trước kia thật đúng là nhìn lầm, cư nhiên cùng anh chia tay chưa bao lâu liền tìm được một người không dễ chọc vào làm chỗ dựa.

Gió đêm thổi vào người có chút lạnh lẽo, Lâm Thiển Y xoa xoa cánh tay mình, cẩn thận mở miệng.

“Hạ Minh Duệ!”

“Chuyện gì?”

Bóng dáng cao lớn đi ở phía trước dừng lại, nhưng cũng không có xoay người lại.

“Chuyện hôm nay không phải tôi cố ý, thẻ vàng kia cũng không phải tôi đưa cho anh ta, là anh ta cướp mất. Tôi…”

Lâm Thiển Y cúi đầu, nước mắt che mờ, không thấy rõ cảm xúc của cô giờ phút này.

“Tôi biết!”

“Hả? Cái gì?”

Lâm Thiển Y kinh ngạc ngẩng đầu, trên mặt còn lưu lại tâm tình bất an, tên khốn kiếp này vừa nói gì? Anh biết? Vậy mới vừa rồi anh nói vậy làm gì? Làm hại cô dọc đường đi tâm tình không yên, nghĩ đến phải làm như thế nào giải thích!

“Sau này cách loại người đó xa một chút! Còn có, đồ tôi đưa phải bảo quản tốt hơn!”

Giọng nói Hạ Minh Duệ giữa đường phố huyên náo nghe không rõ lắm, thế nhưng Lâm Thiển Y vẫn cứ trịnh trọng gật đầu một cái.

Thật may là anh xuất hiện kịp lúc, nếu không hôm nay cô không biết nên làm gì bây giờ? Cô cho tới bây giờ cũng không nghĩ Hứa Hạo Trạch lại là một người đáng sợ như vậy.

“Bắt đầu từ ngày mai em chuyển tới nhà tôi ở!”

Hạ Minh Duệ dẫn Lâm Thiển Y đi qua giao lộ tới bãi đậu xe, anh tuỳ ý tựa ở trên xe, con ngươi đen nhánh trĩu nặng.

“Hả?”

Lâm Thiển Y ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đầy kinh ngạc lên, mới vừa rồi thiếu chút nữa là cô đụng phải anh, thiệt là!

<< Chương Trước II Chương Sau >>

0 0 vote
Article Rating
 
Subscribe
Notify of
guest
1 Comment
oldest
newest most voted
Inline Feedbacks
View all comments
trackback

[…] 56 – Chương 57 – Chương 58 – Chương 59 – Chương […]

Don`t copy text!
1
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x